Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Sách
Chương 14+Ngoại Truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:34:16 | Lượt xem: 5

Phương Vân lúc này mới tự giác rời đi: “Tao đến quán cà phê đợi mày.”

Tôi đi dạo cùng Trì Vọng một đoạn đường.

Đi ngang qua một quầy kem, trên đó có rất nhiều viên kem đủ màu sắc.

Nếu là tôi của trước đây, chắc chắn sẽ làm nũng đòi Trì Vọng mua cho.

Lần này tôi không đòi hỏi, nhưng Trì Vọng lại chủ động bước đến mua một cây.

Anh ta muốn đưa cho tôi.

Tôi dừng một chút, mỉm cười nói: “Cảm ơn, nhưng mà…

“Tôi mang thai rồi, bác sĩ dặn dò không được ăn.”

Có lẽ là ảo giác của tôi.

Bàn tay Trì Vọng run lên.

Nhưng gần như ngay lập tức, anh ta đã mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra.

“Vậy à.”

Anh ta cầm cây kem ốc quế to tướng, lặng lẽ nói.

“Vậy tôi đi gặp bạn gái đây.” Anh ta nói.

Một cậu bé chạy đến, nhìn chằm chằm vào cây kem trong tay Trì Vọng.

Tôi nói: “Cho cậu bé đi, dù sao tôi cũng không ăn được.”

Trì Vọng do dự một chút, nói: “Ừ.”

Anh ta đưa cây kem cho cậu bé.

Cậu bé vui vẻ nói: “Cảm ơn anh!”

Cậu bé cầm cây kem chạy đi.

Hoàng hôn lúc này nhuộm lên những đóa hồng ở đằng xa một màu vàng rực rỡ như không bao giờ phai.

Tôi nghe thấy Trì Vọng nói: “Tạm biệt.”

Tôi cũng nói: “Tạm biệt.”

Anh ta đội mũ bảo hiểm, lên xe, biến mất trong ánh hoàng hôn.

Phương Vân không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh tôi.

“Sao mày lại lừa anh ta?”

Tôi không kết hôn, càng không có thai.

Tôi thở dài: “Anh ta đến đây để xem mắt.’’

“Cuộc hôn nhân này rất quan trọng đối với anh ta, Trì gia vẫn luôn hy vọng anh ta có thể cưới một người vợ có xuất thân chính trị, để tẩy trắng xuất thân không mấy trong sạch của anh ta.’’

“Cơ hội này quan trọng như vậy, cho nên… đừng để anh ta phân tâm nữa.”

Phương Vân ôm lấy tôi: “Có buồn không?”

“Không buồn.”

“Mày thật sự không còn yêu Trì Vọng nữa sao?”

“… Cố Bách Xuyên bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, muốn gặp mày, mày thật sự không định đến xem anh ta sao?”

“… Đi thôi, đi uống rượu.”

“Đi.”

Ngoại truyện của Trì Vọng 1

Trì Vọng đôi khi cảm thấy Hạ Nhan rất hiểu hắn.

Đôi khi lại cảm thấy, cô ấy không đủ hiểu hắn.

Nhưng việc không đủ hiểu cũng là do Trì Vọng cố ý, dù sao thì từ đầu, hắn đã định, vị trí của Hạ Nhan chỉ là người tình. Không một ông trùm nào lại để người tình hiểu rõ mọi mặt của mình.

Ví dụ như Hạ Nhan không biết, sở dĩ Trì Vọng có thể từ một đứa con riêng bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, cuối cùng vươn lên trở thành người thừa kế của Trì gia, là nhờ vào sự giúp đỡ của một người anh em.

Người anh em đó từ năm mười mấy tuổi đã lăn lộn trong giới hắc đạo, cầm d.a.o phay dám đơn thương độc mã xông vào sào huyệt của kẻ thù, hội tụ đủ tố chất của một bậc anh hùng, là nhân vật có m.á.u mặt nhất nhì Giang Thành.

Dưới sự giúp đỡ của anh ta, Trì Vọng đầu tiên là đứng vững gót chân trong giới hắc đạo, sau đó dựa vào tất cả các thế lực, từng chút từng chút loại bỏ những người anh em khác của mình, cho đến khi cha hắn lập di chúc, để hắn trở thành người thừa kế duy nhất.

Trì Vọng cứ tưởng người anh em đó sẽ cùng anh ta hưởng thụ quyền lực và địa vị này.

Nhưng người anh em đó lại không làm vậy.

Người anh em đó như thể đột nhiên thay đổi vào năm ba mươi sáu tuổi, anh ta nói anh ta có một người phụ nữ yêu thương sâu sắc, người phụ nữ đó đã mang thai, sợ hãi cuộc sống tranh đấu c.h.é.m giết, muốn anh ta rửa tay gác kiếm, sau này sống một cuộc sống yên ổn.

Nếu là Trì Vọng của hiện tại, hắn nhất định sẽ khuyên người anh em đó rằng, giang hồ không có chuyện rửa tay gác kiếm, đã bước chân vào thì phải đi đến cùng, muốn quay đầu là chết.

Nhưng lúc đó, hắn vẫn chưa hiểu được đạo lý này.

Sau khi người anh em đó rút lui, kẻ thù đã tìm đến cửa.

Bọn chúng bắt cóc vợ của anh ta, muốn anh ta một mình đến chuộc người.

Người đàn ông từng lạnh lùng và tàn nhẫn đó, như thể đã mất hết lý trí, bọn chúng nói gì anh ta cũng làm theo.

Đợi đến khi Trì Vọng tìm thấy anh ta, anh ta đã bị vứt bên đường, toàn thân không còn một mảnh thịt lành lặn.

Anh ta vậy mà vẫn còn một hơi thở cuối cùng, sau khi nhìn thấy Trì Vọng, câu đầu tiên là: “Cô ấy không sao chứ?”

Trì Vọng biết anh ta đang hỏi người phụ nữ kia, do dự một chút, nói: “Không sao.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8