Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Sách
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:34:00 | Lượt xem: 2

Trên đường đi, Thẩm Nhu Nhu tỉnh lại.

Khi cô nhìn thấy Cố Bách Xuyên cứu mình, nước mắt không ngừng tuôn rơi, thấm ướt chiếc váy trắng của cô.

“Cố tiên sinh.” Cô nói, “Tôi rất cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho tôi, nhưng chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.”

Cố Bách Xuyên dịu dàng nói: “Đừng sợ, là ai đã trói cô đến đó, cô có nhìn thấy mặt của bọn chúng không?”

Thẩm Nhu Nhu ngập ngừng, lắc đầu.

“Không, tôi không thể nói.”

Cô cắn chặt môi, đôi mắt ngấn lệ: “Cố tiên sinh, người khác đều nói anh ở Giang Thành một tay che trời, chỉ có tôi biết, anh cũng có rất nhiều điều khó xử.

“Tôi hiểu rõ sự giúp đỡ của Phương gia đối với sự nghiệp của anh, cho nên… giữa anh và Cố phu nhân thật sự không nên vì tôi mà có bất kỳ mâu thuẫn nào nữa.”

Bàn tay Cố Bách Xuyên siết chặt lại.

Là Phương Vân.

Quả nhiên là Phương Vân.

Ban đầu, Cố Bách Xuyên vẫn còn ôm một tia hy vọng, anh hy vọng chuyện này không phải do Phương Vân làm.

Nhưng hiện tại, tia hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt.

Thẩm Nhu Nhu quan sát sắc mặt Cố Bách Xuyên.

Cô ngấn lệ, rụt rè nói: “Cố tiên sinh, xin anh đừng trách Cố phu nhân. Cô ấy làm như vậy cũng là vì quá yêu anh…”

Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

Cố Bách Xuyên gần như không kiềm chế được lửa giận: “Alo.”

“Alo… có phải Cố tổng không?”

Tôi bị giọng nói phẫn nộ của Cố Bách Xuyên dọa giật mình.

Nhưng ngay sau đó tôi nắm chặt điện thoại, lo lắng nói: “Tôi là bạn của Phương Vân, hiện tại Phương Vân đang ở bệnh viện, tình hình rất nguy kịch, anh có thể đến ngay được không?”

Đầu dây bên kia, Cố Bách Xuyên im lặng.

Anh ta nói: “Cô ta lại giở trò gì vậy?”

Tôi càng thêm lo lắng: “Anh đang nói gì vậy? Phương Vân cô ấy vừa mới gặp tai nạn xe hơi, tình hình rất nguy cấp…”

“Đủ rồi.” Cố Bách Xuyên lạnh lùng nói, “Trò này cô ta đã chơi rất nhiều lần rồi.”

“Mỗi lần phạm sai lầm, cô ta lại giả vờ bị bệnh, hoặc là tự làm mình bị thương, muốn tôi mềm lòng.’’

“Lần này là chột dạ nên mới dựng chuyện tai nạn xe hơi sao?’’

“Làm ơn nói với cô ta, cô ta bị thương thì đi tìm bác sĩ, tôi không phải bác sĩ.”

“Cố Bách Xuyên…” tôi hét lớn.

Nhưng vô ích.

Điện thoại bị cúp máy.

….

Cố Bách Xuyên ném điện thoại sang một bên, im lặng hồi lâu.

Thẩm Nhu Nhu hiểu chuyện hỏi: “Cố phu nhân xảy ra chuyện gì sao? Hay là chúng ta đi xem cô ấy trước, tôi không sao đâu.”

Cố Bách Xuyên cau mày: “Không cần quan tâm cô ta.”

Thẩm Nhu Nhu cắn môi, ân cần nói: “Hiện tại Cố phu nhân chắc hẳn đang rất sợ hãi.’’

“Cô ấy chỉ muốn gặp anh một lần, anh và cô ấy là vợ chồng, không có mâu thuẫn gì là không thể giải quyết…”

Cô càng khuyên, sắc mặt Cố Bách Xuyên càng lạnh lùng.

“Nhu Nhu, em yên tâm.” Anh ta nói, “Tôi sẽ không vì cô ta là vợ tôi mà thiên vị cô ta.’’

“Chuyện này tôi nhất định sẽ cho em một lời giải thích.”

Nước mắt Thẩm Nhu Nhu đọng trên hàng mi, chực chờ rơi xuống: “Cố tiên sinh, anh thật tốt.”

“Cố tổng, đến bệnh viện Nhân Huệ sao?” Tài xế hỏi.

Bệnh viện Nhân Huệ là bệnh viện tư nhân do Cố gia và Phương gia hợp tác xây dựng.

Cố Bách Xuyên lạnh nhạt nói: “Không, đến bệnh viện thành phố.”

Thẩm Nhu Nhu nhận ra Cố Bách Xuyên đang cố ý tránh mặt Phương Vân, Phương Vân ở Nhân Huệ, Cố Bách Xuyên thà đổi bệnh viện cũng không muốn tiện đường đến thăm cô.

Cô ta cúi đầu, âm thầm cười.

Cố Bách Xuyên đưa Thẩm Nhu Nhu đến bệnh viện thành phố.

Bác sĩ kiểm tra xong, nói Thẩm Nhu Nhu ngoài vài vết thương ngoài da, không có vấn đề gì lớn.

Nhưng tinh thần cô dường như bị kích động rất lớn, ngủ một lúc liền tỉnh dậy, vừa khóc vừa la hét.

Thẩm Nhu Nhu vừa khóc vừa nói với Cố Bách Xuyên: “Cố tiên sinh, anh cứ đi làm việc trước đi, không cần lo cho em.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8