Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Sách
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:34:01 | Lượt xem: 2

Ban đầu, Cố Bách Xuyên còn do dự có nên đến xem Phương Vân một chút hay không, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đáng thương đến cùng cực của Thẩm Nhu Nhu, anh ta đã quyết định ở lại.

Tinh thần Thẩm Nhu Nhu ổn định lại, đã là hai ngày sau.

Khi Cố Bách Xuyên rời khỏi bệnh viện, cuối cùng cũng mở điện thoại cá nhân.

Anh ta nghĩ rằng trên đó sẽ có hàng chục tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của Phương Vân.

Nhưng lần này trống trơn, không có gì cả.

Trong lòng Cố Bách Xuyên dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Loại cảm giác này trước đây anh ta chưa từng có.

Cố Bách Xuyên muốn xua tan cảm giác này.

Nhưng anh ta ngồi trong văn phòng rất lâu, vẫn không nhịn được, gọi điện thoại cho tôi.

“Phương Vân đâu?” Cố Bách Xuyên lạnh nhạt hỏi tôi, “Bảo cô ta nghe điện thoại.”

Tôi im lặng rất lâu.

“Tôi biết cô là bạn của Phương Vân.” Cố Bách Xuyên đã mất kiên nhẫn, “Bảo Phương Vân lập tức đến gặp tôi…”

“Phương Vân c.h.ế.t rồi.” Tôi khẽ nói.

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

Một lúc sau, tôi nghe thấy Cố Bách Xuyên cười khẩy một tiếng.

“Đừng có giở trò với tôi nữa.”

Giọng anh ta nghiêm nghị trở lại.

“Nói với cô ta, tôi đã an ủi Nhu Nhu rồi, Nhu Nhu đồng ý không báo cảnh sát, cũng không nói chuyện này cho bất cứ ai.’’

“Phương Vân không cần phải trốn tránh nữa, bảo cô ta mau đến gặp tôi!”

Tôi không nói gì nữa, chỉ chậm rãi nói ra một địa chỉ.

“Anh muốn gặp cô ấy như vậy, thì đến đây tìm cô ấy đi.”

Lúc đó là 11 giờ đêm.

Cố Bách Xuyên tìm thấy tôi trong nhà tang lễ.

Tôi ngây ngốc ngồi đó.

Nghe thấy tiếng bước chân của Cố Bách Xuyên, tôi máy móc quay đầu lại.

“Anh đến rồi.”

Cố Bách Xuyên không nói gì.

Anh ta cúi đầu nhìn thứ trong tay tôi.

Đó là một chiếc bình đựng tro cốt.

“Đây là…”

Tôi chậm rãi cúi đầu, vuốt ve chiếc bình.

“Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao? Cô ấy gặp tai nạn xe hơi.”

Tôi dùng hốc mắt sưng đỏ nhìn anh ta một cách vô cảm:

“Nếu anh nghe điện thoại xong mà tới ngay, thì hai người đã có thể gặp mặt lần cuối rồi.’’

“Bây giờ, mọi chuyện đã quá muộn.”

Hai tay Cố Bách Xuyên run rẩy:

“Tôi chỉ là…”

Tôi ngắt lời anh ta: “Tôi biết, anh chỉ nghi ngờ là cô ấy bắt cóc Thẩm Nhu Nhu.’’

“Không sao cả, anh cứ đi điều tra đi, dù sao kết quả điều tra ra sao, cũng không còn liên quan gì đến Phương Vân nữa.”

Tôi ôm chiếc bình, xoay người đi lướt qua Cố Bách Xuyên.

Anh ta gọi tôi lại: “Đợi đã.’’

“Cô ấy là vợ tôi, cô ấy…”

Tôi dừng bước:

“Anh muốn tôi đưa tro cốt của cô ấy cho anh, phải không?”

Tôi cười, nước mắt rơi lã chã.

“Không thể nào.’’

“Cố Bách Xuyên, Phương Vân lúc còn sống, là vì tình yêu dành cho anh, mới tự giam cầm mình ở Cố gia.’’

“Bây giờ cô ấy đã chết, cuối cùng cô ấy cũng có thể không yêu anh nữa. Tôi muốn đưa cô ấy đi, cho cô ấy tự do.”

Tôi nhìn vào khuôn mặt Cố Bách Xuyên, cuối cùng vẫn không nhịn được lửa giận, “Xin đừng nói cô ấy là vợ anh.

“Dù sao anh, cũng căn bản không xứng làm chồng cô ấy.”

Tôi mang theo bình tro cốt rời đi.

Tôi không thể đưa nó cho Cố Bách Xuyên.

Bởi vì bên trong chỉ có vài hộp phấn phủ mà Phương Vân lấy vội trên bàn trang điểm rắc vào cho có lệ.

Là tôi phải vội vàng tra Baidu, nói cho cô ấy biết tro cốt không phải dạng bột, cô ấy mới cuống cuồng tìm mấy cái xương nhỏ ăn thừa bỏ vào.

Tôi đi đến bờ sông, rải những hạt phấn phủ và xương thừa đó xuống dòng sông.

“Phương Vân, mày tự do rồi.”

Tôi nghẹn ngào nói.

Tôi biết Cố Bách Xuyên vẫn đang nhìn bóng lưng tôi.

Sau khi rải tro cốt xong, tôi lái xe của mình rời đi, từ đầu đến cuối, tôi không hề liếc nhìn Cố Bách Xuyên một cái.

Tính toán thời gian, Trì Vọng cũng nên tìm tôi rồi.

Hắn trừng phạt tôi ba ngày, bây giờ chắc cũng vừa đúng lúc.

Nhưng Trì Vọng không tìm tôi.

Tôi biết, là vì Thẩm Nhu Nhu đã đến tìm hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8