Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Và Cố Viễn Châu Từng Là Cặp Vợ Chồng Kiểu Mẫu
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:25:42 | Lượt xem: 3

Trước ngày cưới, tôi đã soạn danh sách nhạc và bảo Cố Viễn Châu thêm vào vài bài anh thích.

Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi, lười biếng nói: “Em chọn là được rồi, bài nào anh cũng thích.”

“Tỉnh táo chút đi, lại muốn trốn việc nữa à? Vậy anh chọn một bài yêu thích nhất trong danh sách, ngày mai phát đi phát lại ở hội trường chính.”

Tôi chống tay vào hông, ra vẻ chỉ huy.

Anh cười hôn lên má tôi một cái: “Được, tuân lệnh.”

Cuối cùng, anh đã chọn bài hát này làm nhạc chính của lễ cưới.

Giọng hát nhẹ nhàng như xuyên qua thời gian, đưa tôi quay lại những xúc cảm vui sướng và hồi hộp của năm mươi năm trước.

Khi đó, trong giai điệu ấy, tôi từng bước từng bước tiến về phía người mình yêu.

Giờ đây, sao tôi có thể vì một bài hát này mà cãi nhau với Cố Viễn Châu chứ?

Bàn tay đang định gõ cửa cũng khẽ buông xuống.

Thôi vậy, cứ để mọi chuyện cũ trôi vào quá khứ.

Chúng tôi không chỉ bên nhau vài ngày—mà là cả một đời gắn bó.

Tôi tin Cố Viễn Châu, anh sẽ tự mình điều chỉnh được cảm xúc.

Anh vẫn còn đang nghe bài hát ấy.

Nghe bài hát trong lễ cưới của chúng tôi.

Điều đó có nghĩa là—giữa quá khứ và hiện tại, anh vẫn chọn tôi.

Vậy thì tôi còn phải làm căng để làm gì?

Cứ cho anh chút không gian để bình tĩnh lại là được rồi.

Tôi quay người, nhẹ nhàng rời khỏi tầng hầm.

Khi tôi gần chìm vào giấc ngủ, Cố Viễn Châu quay về.

Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng được đặt xuống.

“Ngủ sớm đi, lễ kỷ niệm đám cưới vàng vẫn còn nhiều chuyện cần anh quyết định đấy.”

Tôi không ngờ, cùng lúc với giọng nói của tôi, lại vang lên cả giọng của Cố Viễn Châu:

“Anh nhất định phải đến dự tang lễ của Thẩm Uyển.”

6

Cố Viễn Châu cúi đầu, tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh.

“Anh từng cầu hôn Thẩm Uyển.”

“Chúng tôi… thậm chí đã đăng ký kết hôn.”

Chỉ hai câu nói ngắn ngủi, nhưng khiến toàn thân tôi cứng đờ, chết lặng tại chỗ.

Sự bao dung liên tục của tôi trong mấy ngày qua, hóa ra lại bị Cố Viễn Châu hiểu thành sự chấp nhận cho mối tình cũ ấy.

Anh cầm trong tay một cuốn album ảnh, đầu ngón tay không ngừng vuốt nhẹ lên bìa.

Giống như người mất hồn, anh bắt đầu tuôn ra tất cả mọi chuyện như nước chảy không ngừng.

Và rồi, sau gần nửa thế kỷ, tôi cuối cùng cũng được biết về cái năm mà tôi đã bỏ lỡ—năm Cố Viễn Châu tìm thấy tình yêu, một mối tình mãnh liệt và cuồng nhiệt.

Cố Viễn Châu lần đầu gặp Thẩm Uyển khi thực tập tại công ty.

Thẩm Uyển là thực tập sinh cùng khóa với anh, cô ấy ngây thơ, đáng yêu, ai gặp cũng quý mến.

Cố Viễn Châu rất nhanh đã rơi vào lưới tình với cô ấy.

Khi tình cảm mặn nồng nhất, anh lén lấy căn cước công dân và sổ hộ khẩu của mình, cùng Thẩm Uyển trốn đến một thành phố khác đăng ký kết hôn.

Họ thậm chí đã có một mái nhà riêng của mình.

Tất cả những chuyện này đều giấu kín không cho gia đình họ Cố biết.

Cho đến khi cha của Cố Viễn Châu—người đứng đầu nhà họ Cố lúc bấy giờ—phát hiện ra mọi chuyện.

Ông nổi trận lôi đình, cho người dùng biện pháp cứng rắn đưa Cố Viễn Châu trở về.

Vừa bước xuống máy bay, Cố Viễn Châu đã bị cha mình đánh tơi tả bằng dây thắt lưng, đến mức da tróc thịt lở.

Tôi chợt nhớ lại—có một thời gian, khi gọi video với anh, Cố Viễn Châu luôn nằm trên giường bệnh viện.

Khi đó, anh nói với tôi thế nào nhỉ?

À, đúng rồi—”Bị té khi leo núi.”

Còn tôi khi đó thì sao? Ở bên kia đại dương, hoàn toàn không hay biết gì.

Sau đó, chính mẹ của Cố Viễn Châu đã gặp Thẩm Uyển để giải thích tất cả mọi chuyện.

Thẩm Uyển buộc phải lặng lẽ rút lui.

Hai gia tộc Cố – Tiêu cùng lúc ra tay, đè bẹp hoàn toàn tin tức này.

Cuốn album dày cộm mà Cố Viễn Châu đang cầm trên tay từ đó cũng không có thêm bất kỳ tấm ảnh mới nào.

Rồi tôi trở về nước, cưới anh, bước vào cuộc chiến giành quyền lực…

Hết chuyện này đến chuyện khác cuốn lấy, tôi cũng không có thời gian hay cơ hội xác minh xem cô gái “thân thiết với Cố Viễn Châu” mà bạn bè từng nhắc tới năm xưa rốt cuộc là ai.

Và đến hôm nay—lần đầu tiên trong đời tôi thấy mọi thứ thật nực cười.

Từ lúc nhận được tin Thẩm Uyển qua đời, tôi mới lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng cơn giận thiêu đốt cả lòng mình.

Hóa ra cuộc hôn nhân mà tôi luôn cho là hoàn hảo, ngay từ đầu đã được xây dựng trên sự dối trá của chồng và nước mắt của một người phụ nữ khác.

Hóa ra từng có rất nhiều người biết—Cố Viễn Châu yêu một người khác.

Vậy tôi là gì?

Một kẻ ngây ngô, bị tất cả mọi người thông đồng lừa dối suốt mấy chục năm ư?

Trong khi đó, Cố Viễn Châu vẫn không ngừng kể lể.

Đàn ông là vậy—không rõ là ngây thơ hay quá đỗi ngốc nghếch.

Hỏi gì cũng nói hết, mắt nhìn đầy thành khẩn, thao thao bất tuyệt.

Họ chưa từng nghĩ đến việc—liệu người bên cạnh có chịu đựng nổi không.

Chỉ biết huyên thuyên kể lại chuyện tình với người khác như thể đang kể một câu chuyện không liên quan đến mình.

Còn phụ nữ thì sao? Không biết là quá dại hay quá bao dung.

Rõ ràng biết mình không thể nuốt trôi, vẫn cố tỏ ra là người lắng nghe tốt.

Vẫn cứ moi móc, truy đến tận cùng.

Để rồi, khi nhìn thấy những tấm ảnh của người phụ nữ kia, chỉ biết sững người không nói nên lời.

7

Không ai có thể ngủ ngon khi vừa phát hiện ra sự thật về cuộc hôn nhân của mình.

Nửa đêm, khi tôi lại lăn lộn trằn trọc, phát hiện chiếc giường bên cạnh vẫn trống không.

Tôi đi thẳng xuống tầng hầm, thấy Cố Viễn Châu đang cầm một tấm ảnh, lặng lẽ rơi nước mắt.

Tôi quay về phòng, nằm trằn trọc đến khi trời sáng.

Còn bốn ngày nữa là đến lễ kỷ niệm đám cưới vàng.

Cố Viễn Châu ra khỏi nhà.

Tôi đi thẳng xuống tầng hầm, mở cánh cửa nặng nề ấy ra.

Từ khi căn biệt thự được xây, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào căn phòng này.

Căn phòng rộng lớn ấy, đâu đâu cũng là hình bóng của Thẩm Uyển.

Hóa ra, loại nước hoa mà Cố Viễn Châu bao năm nay không thay đổi, là do Thẩm Uyển từng giới thiệu cho anh.

Cuốn sách anh thích nhất, trên đó còn có những dòng ghi chú đọc sách của Thẩm Uyển.

Món ăn mà anh mê nhất, chính là món đầu tiên cô ấy nấu trong căn nhà mới của họ.

Những bức thư tình họ từng viết cho nhau, được Cố Viễn Châu đóng thành tập, bọc nhựa cẩn thận, nhưng lớp bìa đã mòn đi vì bị lật giở quá nhiều lần.

Anh đã dùng cả đời để tưởng niệm Thẩm Uyển.

Tôi mở cuốn album úa màu trên ghế sofa.

Chỉ vỏn vẹn một năm, vậy mà họ đã chụp hàng nghìn tấm ảnh cùng nhau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8