Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Về Tìm Em!
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 19:22:07 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Vài ngày , sổ sinh tử của thêm một cái tên.

Đó chính là tên của Vương Hoán.

Không thể trách y thuật của Thời Cố vấn đề, mà chính là căn bản sống nữa.

Bản ý chí cầu sinh thì thần tiên cũng giúp .

đến bệnh viện từ sớm, giữ trực ở đầu giường của Vương Hoán, thời gian điểm sẽ lập tức đem ngay.

Hai y tá của Vương Hoán tận, vẫn còn ở ngoài tán dóc: “Cô gái giường 12 đến giờ vẫn còn tỉnh , tám phần là lành ít dữ nhiều .”

“Vấn đề là bản thiết sống nữa, ba cũng vì cô mà qua đời, sống một đơn độc chắc còn hy vọng gì nữa .”

“Tội nhất là tiền của bác sĩ Thời nhà .” Y tá thở dài, nén giọng nhỏ hơn: “Một phẫu thuật tim tốn bao nhiêu tiền, mà bác sĩ Thời cần suy nghĩ chi là chi, còn đích phẫu thuật luôn. Nếu như qua khỏi, há chẳng công cốc .”

Đôi tai giật giật.

Tiền viện phí của Vương Hoán, đều là Thời Cố chi trả ?

Vương Hoán một hồi lâu, cũng nghĩ gì.

Anh Bồ Tát, tốn bao nhiêu sức lực tiền của để cứu một ch*t gì?

cũng chẳng liên quan đến .

đưa mắt đồng hồ, chỉ còn 10 phút nữa thôi.

Chính ngay lúc đang hoạt động gân cốt, chuẩn dẫn thì giọng bên ngoài truyền đến: “Lập tức chuẩn cấp cứu.”

Cửa phòng đẩy một tiếng “cạch”, Thời Cố mặc bộ blouse trắng nhanh chân xông .

Lại phá hỏng chuyện của !

giơ đôi tay cản ở phía : “Người cứu !”

Thời Cố cau mày vòng qua , lúc mới sực nhớ , mặt Thời Cố đương nhiên cũng trong suốt.

Nghĩ cũng đúng, thể tiếp xúc với , tất nhiên thể trực tiếp xuyên qua .

Chỉ còn 10 phút cuối cùng thôi.

tốn bao nhiêu sức lực, thể để đơn hàng “chạy mất” .

Chớp mắt vài cái, liền dang tay ôm chầm lấy Thời Cố.

“Sống ch*t đều do ông trời sắp đặt, một bình thường như thể năm bảy lượt trái ý trời như thế. Hơn nữa, ông trời cho Vương Hoán cơ hội , là tự cô trân trọng mà thôi!”

“Buông .”

Còn 8 phút nữa, dùng lực cánh tay mạnh hơn, tiếp tục : “Bác sĩ các đều như thế, lúc nào cũng cảm thấy thể đối đầu với ông trời. Vương Hoán đó còn sống nữa, hà tất…”

còn dứt câu thì đột nhiên Thời Cố cúi đầu… hôn lên đôi môi của .

Vì quá bất ngờ, thậm chí còn quên mất giãy giụa tránh né.

Nụ hôn đó quá nhanh quá bất ngờ, đến nỗi phản ứng kịp.

Trong lúc bàng hoàng, cánh tay như mất sức lực, Thời Cố nhanh chân sải bước chạy phòng cấp cứu.

Trước khi bước còn để một câu bên tai : “Người mà cứu, cho dù xông điện Diêm Vương, cũng tranh về cho bằng .”

là quỷ sai, cho nên trái tim.

Nơi đó của từ lâu còn nhịp đập là gì nữa.

chẳng giây phút đó, cái nơi trống trãi đột nhiên giật lên một cái thật mạnh.

Qua một lúc , lẽ là lâu hơn phẫu thuật đợt của Vương Hoán.

Cửa mở .

Người bước là cô ?

ngây .

Thời Cố thất bại , cứu Vương Hoán.

Đáng lẽ vỗ tay vui mừng, đáng lẽ chạy nhạo Thời Cố, với đời cứu ai là cứu, chúng đều thuận theo ý trời.

khoảnh khắc đó, cảm thấy trong lòng nặng trĩu.

phát hiện hình như bản vui.

Ánh mắt của Vương Hoán đờ đẫn, giống như những linh hồn bước từ cánh cửa .

Sắc mặt cô trắng bệch, còn một chút hồng hào, nhưng đôi mắt vẫn còn long lanh lắm.

Nhìn thấy hề hoảng sợ, lóc phẫn nộ và uất hận như những vong hồn khác.

trông cô quen lắm.”

còn kịp mở miệng thì Vương Hoán nghiêng đầu , cau mày nghi hoặc hỏi: “Có cô và … giống lắm đúng ?”

Giống ?

còn bản khuôn mặt như thế nào.

Bởi vì quỷ thể soi gương.

Xuyên qua cơ thể trong suốt của Vương Hoán, tầm mắt của trong phòng cấp cứu, khuôn mặt trắng bệch của Thời Cố.

Trong tay vẫn còn cầm thiết tay, vẫn đang cố gắng hết sức để cứu lấy Vương Hoán.

Người cũng ch*t , cố chấp gì nữa.

mím chặt môi, cái nơi trống trãi đó đang khó chịu lắm, thậm chí còn một đoạn ký ức xẹt qua.

Trong đoạn ký ức đó, đang giường bệnh, cũng từng ngừng cấp cứu cho , sự cố chấp ngập tràn trong đôi mắt.

Bên tai văng vẳng câu : “Cho dù xông điện Diêm Vương, cũng kéo em về.”

“Cô trở .”

Vương Hoán : “Sống cho , đừng khiến cho những cứu cô thất vọng.”

Nói phẩy tay một cái, trực tiếp khiến cho hồn phách cô về phòng cấp cứu.

đợi phẫu thuật kết thúc một bước rời khỏi bệnh viện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8