Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôn Thư Nghi và Chu Nghiêm Phi
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:39:41 | Lượt xem: 1

Cuối cùng cũng đến nhà của Tôn Thư Nghi, trong nhà vắng tanh, trên bàn có bữa ăn khuya đã chuẩn bị sẵn, trên tờ giấy viết: “Thư Nghi, mẹ đi làm ca đêm rồi, con ăn xong thì nghỉ ngơi nhé.”

Tôi ăn một miếng mì, thật ngon! 

Từ khi trở thành hồn ma, tôi chưa bao giờ được ăn ngon như vậy.

Lúc này, màn hình điện thoại sáng lên.

Trên đó tràn ngập những lời chửi rủa. 

Tôi bị kéo vào một nhóm, trong đó tất cả mọi người đều đang chửi tôi. 

Những lời như “đồ heo ngu ngốc, trong đầu toàn là x” còn được coi là nhẹ nhàng.

Phần lớn là những từ ngữ tục tĩu, không thể chấp nhận được.

Cơn giận của tôi bùng lên, muốn đáp trả.

Nhưng đột nhiên tôi cảm thấy không cần phải lãng phí cuộc sống vui vẻ hiếm hoi mà tôi không biết sẽ kéo dài được bao lâu ở dương gian này.

Vì vậy, tôi tắt điện thoại, quay lại phòng.

Tôi biết quá ít về cuộc sống của Tôn Thư Nghi.

Trên kệ sách trong phòng đầy những cuốn tiểu thuyết, có những cuốn kinh điển, cũng có tiểu thuyết tình cảm, còn có một cuốn nhật ký.

Thời buổi này ai còn viết nhật ký chứ!

Tôi vẫn mở ra.

Đúng như tôi dự đoán, bên trong chi chít những dòng viết về Tiêu Lĩnh.

Tình yêu thầm lặng của cô gái, thấp hèn và đầy xót xa.

“Nhưng anh ấy chưa bao giờ nhìn tôi một lần. Có lẽ thần linh là không thể với tới.”

“Tôi quyết định cũng tặng anh ấy một món quà! Liệu anh ấy có còn nhớ tôi không?”

“Anh ấy không thèm nhìn, trực tiếp ném cho người khác… nhưng anh ấy lại cười với Tống Tiểu Tuyết. Đối với tôi, chỉ có sự ghét bỏ.”

“Mọi người đều ghét tôi…”

Tôi đọc đến mức suýt bị nhồi m.á.u cơ tim.

Thời đi học, tôi dường như chưa bao giờ gặp chuyện gì tồi tệ.

Không có người tôi thầm yêu, lại rất được yêu thích, những chàng trai bị tôi từ chối cuối cùng vẫn là bạn tốt của tôi.

Người từng làm tôi buồn, chỉ có các cô nhà ăn với bàn tay run rẩy, khiến tôi mất hai miếng thịt kho tàu.

Tôi mở điện thoại lại, tin nhắn đã lên đến 999+.

Vẫn đang chửi, quả thật không chán mà.

“Cô không xứng đáng xách giàu cho Tống Tiểu Tuyết đâu!”

“Người ta đậu Thanh Hoa, còn cô? Con cóc ghẻ!”

Tôi mở trang cá nhân, phát hiện mấy ngày trước chủ nhân trước còn đăng một dòng trạng thái “Nếu tôi c.h.ế.t đi liệu các bạn có hài lòng không?”

Phía dưới toàn là những lời “Đúng đó! Sao cô chỉ nói mà không làm? Nhanh lên! Tôi đang đợi xem đây này!”

Một lũ cặn bã.

Tôi quyết định không để cho đám người này dương dương tự đắc như vậy.

Chúng không xứng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8