Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5197

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:47:12 | Lượt xem: 2

Chương 5197

Anh ta trầm giọng, nở nụ cười cưng chiều: “Ừ, là lỗi của anh, là anh không chu đáo, lần sau anh sẽ bù, được chưa?”

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn nhận lỗi của Khúc Thương Ly, lúc này Tống Chỉ Manh mới hài lòng gật đầu.

“Vậy còn tạm được, lần này bỏ qua cho anh, nhưng mà lần sau anh không được nuốt lời nữa đâu đấy nhé.”

Khúc Nhất Phàm đang đứng bên cạnh nghe nội dung nói chuyện của Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh, ánh mắt nhất thời trở nên khó coi.

Thậm chí cậu bé còn không chào hỏi Tống Chỉ Manh, trực tiếp cầm cặp sách của mình đi thẳng vào nhà.

“Nhất Phàm?”

Có câu không ai hiểu con bằng cha.

Khúc Thương Ly đứng ở bên cạnh vừa nhìn thấy phản ứng này của Khúc Nhất Phàm thì đã hiểu hẳn là thăng bé cảm thấy không vui.

Anh ta nhíu chặt mày, đáng tiếc cũng chỉ có thể đứng yên tại chỗ.

Bởi vì lúc này anh ta cũng không thể giải thích với con trai mình được.

Anh đưa tay nắm lấy tay của Tống Chỉ Manh, xoay người đi vào phòng khách, vẻ mặt u ám nhìn con trai.

Lúc đang định mở miệng nói gì đó, lại bị Tống Chỉ Manh đột ngột kéo lại.

Anh ta nghiêng đầu nhìn sang, nhận ra Tống Chỉ Manh đang âm thầm lắc đầu với mình, ý là đừng có chấp trẻ con.

Nhưng mà tuy Khúc Thương Ly cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, nhưng mà cũng không làm theo.

Anh ta bước mấy bước đi đến trước mặt con trai mình, giọng nói trâm thấp: “Nhất Phàm, sao lại không lễ phép như vậy? Rõ ràng ban nấy đã nhìn thấy cô Tống rồi, sao lại không chào chứ?”

Từ nhỏ Khúc Nhất Phàm đã rất sợ cha mình.

Tuy là một tay cha đã nuôi mình từ nhỏ đến giờ.

Nhưng mà chỉ cần cha đen mặt sắp nổi giận là Khúc Nhất Phàm sẽ rất sợ.

Lúc này khi nhìn thấy vẻ mặt của Khúc Thương Ly ngày càng khó coi, dưới áp lực của người cha uy nghiêm, cậu bé chỉ có thể không cam lòng nói với Tống Chỉ Manh: “Cô Tống, cháu xin lỗi.”

Tuy là Khúc Nhất Phàm đã nói xin lỗi, nhưng mà thái độ của cậu bé vô cùng qua loa.

Vẻ mặt cứ như là hoàn toàn không biết là mình đã sai vậy.

Điều này khiến Khúc Thương Ly càng cảm thấy giận.

Lúc anh ta cau mày định dạy dỗ con trai thì bỗng bị Tống Chỉ Manh kéo tay lại.

Khúc Thương Ly quay đầu, nhận ra Tống Chỉ Manh đang nhìn mình chằm chằm, âm thầm lắc đầu.

Trong lòng anh ta hiểu rõ, Tống Chỉ Manh chỉ đang sợ vì cô ấy mà mối quan hệ giữa cha con hai người xấu đi.

Âm thầm thở dài trong lòng, Khúc Thương Ly chỉ đành bỏ qua.

Ban đầu ba đứa nhóc nhà họ Quan đang chơi ở nhà của ông cụ Quan.

Nhưng mà hôm nay khi nghe tin Tống Chỉ Manh đến thì Quan Triều Viễn đã để tài xế đi đón ông cháu họ đến đây, để thêm sự đông vui.

Tuy là trước khi ăn cơm đã xảy ra chút chuyện nhỏ, nhưng mà cũng may là tay nghề của Lâm Mộc rất tuyệt, bữa ăn này rất vui vẻ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8