Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng Tài Có Cô Bạn Gái Giỏi Võ
Chương 13: FULL

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:37:34 | Lượt xem: 2

Rất nhanh, đại sảnh vừa rồi còn sáng trưng lập tức chìm trong làn khói trắng xóa.

Cha ta và những người khác lẻn vào từ cửa ra vào, lặng lẽ giải quyết mấy tên.

Đám hải tặc lập tức hỗn loạn, nhưng vì không nhìn rõ, bọn chúng cũng không dám nổ s.ú.n.g lung tung, sợ b.ắ.n trúng đồng bọn.

Chờ đến khi khói tan hết, đám hải tặc đã ngã lăn ra đất.

Còn tên cầm đầu da đen, thì bị tôi ghì chặt xuống đất.

Đúng lúc này, tiếng còi chói tai vang lên từ bên ngoài, đội cứu hộ cũng đã đến.

Khi cảnh sát quốc tế còng tay từng tên hải tặc lại, Lục Dịch Chu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta loạng choạng bước đến trước mặt tôi.

Tôi mỉm cười đắc ý với anh ta.

Giây tiếp theo——

Tôi bị Lục Dịch Chu ôm chặt vào lòng.

“Trần Tiểu Mãn, em làm tôi sợ muốn chết.”

Anh ta xoa xoa tóc tôi, giọng nói nghẹn ngào.

Tôi có thể cảm nhận được cổ mình ướt nhẹp.

Lục Dịch Chu, khóc sao?

Tôi cũng ôm Lục Dịch Chu, nghe thấy nhịp tim đập mãnh liệt.

Không biết là của anh, hay của tôi nữa.

Ôm một lúc, Lục Dịch Chu buông ta ra.

Ánh mắt anh mang theo cảm xúc khó tả, bầu không khí bỗng chốc trở nên kỳ lạ.

Đúng lúc này, Tề Vân Thanh chạy tới, vừa khóc vừa cười, liên tục nói nếu không có tôi thì cậu ta đã c.h.ế.t rồi, nhất định phải lấy thân báo đáp.

Cuối cùng, khi điểm danh thì phát hiện, mẹ Lục Dịch Chu, Lâm Ngữ Vi và mấy vị tiểu thư tập đoàn khác đều không thấy đâu.

Tôi vỗ trán, xong rồi, quên mất bọn họ trên ống thông gió.

Vì đã xảy ra chuyện lớn, chuyến đi châu Phi đương nhiên bị hủy bỏ, mọi người mang theo niềm vui mừng thoát c.h.ế.t trở về nhà.

Nghỉ ngơi mấy ngày, trợ lý của Lâm phu nhân ngày trước vênh váo hống hách lại đến tìm tôi.

Lần này lại thay đổi 180 độ, thái độ cung kính đến mức khiến ta nghi ngờ cô ta bị nhập.

“Trần tiểu thư cẩn thận chân, Trần tiểu thư mời đi bên này.”

Cô ta vừa nói vừa cúi người chào, khiến tôi toàn thân không được tự nhiên.

Mẹ Lục Dịch Chu cũng thay đổi thái độ cao ngạo trước đây, còn thân thiết nắm tay tôi gọi là Tiểu Mãn.

Gọi đến mức tôi nổi da gà.

“Tiểu Mãn à, ta đã nghĩ thông rồi, chuyện của con và Dịch Chu, chúng ta đều đồng ý.”

“Tiền của nhà chúng ta, mấy đời cũng tiêu không hết.”

“Dịch Chu nó nhiều năm như vậy, có được một cô gái mà nó thích cũng không dễ dàng gì, mạng người quan trọng hơn tiền bạc!”

Chờ đã?

Cái gì cơ?

Đồng ý cái gì?

Mẹ Lục Dịch Chu đeo lên cổ tay tôi một chiếc vòng ngọc xanh biếc như nước, sau đó đuổi tôi đi.

Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cổ tay mình, suýt chút nữa thì không biết đường đi luôn rồi.

Chiếc vòng này tôi đã từng nhìn thấy. Lúc đó chị chuyên viên trang điểm có giới thiệu cho tôi, nói là mẹ Lục Dịch Chu mua được trong một buổi đấu giá, trị giá hơn một tỷ.

Một tỷ đấy!

“Tiểu Mãn~”

Lục Dịch Chu đột nhiên xuất hiện ở chỗ rẽ, còn định kéo tay tôi.

Tôi sợ hãi nhảy lùi về sau một bước.

Đùa à, cánh tay của tôi bây giờ trị giá một tỷ đấy!

Lục Dịch Chu nhìn tôi với vẻ mặt dở khóc dở cười.

“Lại đây, tôi có chuyện muốn nói với em.”

“Trần Tiểu Mãn, em có muốn trả hết nợ không?”

Ta gật đầu, cảm giác nợ nần quả thật không dễ chịu chút nào.

“Vậy thì làm bạn gái tôi đi, làm bạn gái tôi, nợ nần của em sẽ được xóa bỏ.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta.

“Anh muốn bao nuôi tôi!!!”

Dùng 5 tỷ để bao nuôi tôi, mẹ ơi, tôi thật sự là quá đáng giá rồi.

Lục Dịch Chu bất mãn búng trán tôi một cái.

“Nói bậy bạ gì đó! Tôi chưa bao giờ bao nuôi ai.”

“Tôi muốn em làm bạn gái tôi, kết hôn luôn ấy.”

Một cái bánh gato khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đập cho tôi choáng váng.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Lục Dịch Chu đẹp trai ngời ngời, ngũ quan sắc nét, gương mặt như tượng tạc.

Đặc biệt là đôi mắt của anh ta, đôi mắt phượng hơi xếch lên, hàng mi dày và dài, khiến anh ta khi nhìn người khác luôn mang theo ba phần si tình.

Một người đàn ông đẹp trai, vóc người hoàn hảo, lại còn giàu nứt đố đổ vách như vậy muốn kết hôn với tôi sao?

“Chiếc vòng vừa rồi là vật đính ước của mẹ tôi dành cho con dâu tương lai, bố mẹ tôi cũng đồng ý chuyện này.”

“Còn em, Tiểu Mãn, em có thích tôi không?”

Có thích Lục Dịch Chu không?

Hình như là có thích, nhưng kết hôn đối với tôi mà nói, thật sự là quá xa vời.

“Chuyện này tôi đồng ý!”

Khi tôi còn đang ngẩn người thì bố tôi đã nhanh chóng lao ra, giật lấy chiếc vòng ngọc bích trên tay tôi rồi bỏ chạy.

“Vãi chưởng! Trần Đại Phát! Ba đứng lại đó cho con! Cái đó là của con!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8