Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng Tài Đã Thực Hiện Hết Những Điều Ước Của Tôi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 23:32:52 | Lượt xem: 4

Tôi hoảng hốt cúi đầu kiểm tra.
May mà không trầy da, chỉ để lại một vết trắng mờ.
“Tổng giám đốc Trì, xin lỗi anh, em không cố ý…”
Nhưng chắc đau lắm.
Một người đàn ông như anh, cứ nhìn chằm chằm mu bàn tay mình mà không nói nên lời, cả gương mặt đỏ bừng.
“Không… không sao.”
Khi ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt có chút kỳ quái.
Môi anh vừa hé ra định nói gì đó, thì điện thoại bàn vang lên.
“Tổng giám đốc Trì, đến giờ họp rồi ạ.”
“Vậy… anh cứ làm việc đi.”
Nói xong, tôi như chạy trốn khỏi văn phòng.

9
Lúc các sếp đang họp, tôi tranh thủ hồi tưởng lại phản ứng ban nãy của Trì Dụ.
Bình tĩnh như mặt nước không gợn sóng, không hề có chút gì giống biểu hiện đỏ mặt tim đập, thở dồn dập mà anh miêu tả trong bài viết cả.
Tôi lập tức mở trang web quen thuộc kia.
Quả nhiên, Trì Dụ lại cập nhật bài mới.
[Không biết có phải ảo giác không, tôi luôn cảm thấy ánh mắt cô ấy nhìn tôi đã khác trước rồi.]
[Da cô ấy rất trắng, trắng đến mức tôi cảm thấy chỉ cần nhìn lâu thêm chút thôi cũng giống như một sự mạo phạm vậy.]
[À đúng rồi, cô ấy còn làm móng hình nơ bướm, đáng yêu vô cùng!]
Đọc đến đây, tôi cúi đầu nhìn bộ móng của mình.
Nền màu nude, điểm xuyết bằng chiếc nơ màu hồng phấn xinh xắn.
Tim tôi không khỏi đập thình thịch.
Tôi lập tức ghé vào chị Hạ bàn bên, nhỏ giọng hỏi:
“Hôm nay ngoài em ra, còn ai đến văn phòng tổng giám đốc Trì không ạ?”
Chị Hạ trả lời không cần nghĩ:
“Sếp không kiếm chuyện là tụi chị mừng lắm rồi, ai dám tự chạy lên gần anh ta chứ! Nhưng mà hình như chị Ninh có vào.”
Nói đến đây, chị ấy cười đầy ẩn ý.
“Sắp đến mùa cao điểm rồi, chị ấy vào xin nghỉ phép, em đoán xem? Sếp duyệt thẳng năm ngày luôn!”
Tôi tròn mắt kinh ngạc.
Công ty quy định rõ ràng là không được xin nghỉ vào mùa cao điểm, vậy mà chị Ninh lại được duyệt tận năm ngày?
Tôi vô thức liếc nhìn về phía bàn làm việc của chị ấy.
Chị ấy đang cúi đầu thu dọn đồ đạc, trên tay cầm túi xách, bộ móng rõ ràng là màu đỏ tươi có nơ nổi bật.
Chẳng lẽ… chị ấy mới là người trong lòng Trì Dụ?
Tôi không hiểu vì sao mình lại để tâm đến chuyện này như thế.
Thậm chí còn nảy sinh cảm giác mất mát sâu sắc mà chính mình cũng chẳng hề hay biết.
Tôi vô thức lướt ngón tay trên màn hình, phát hiện bình luận dưới bài viết lại tăng thêm cả chục dòng.
[Chủ thớt, là kiểu móng nơ như thế này sao?]
Ảnh đính kèm là móng trắng nền xanh nơ bướm.
[Vậy chắc người chủ thớt thích là tôi rồi, xem này!]
Ảnh là bộ móng hồng nhũ với nơ lấp lánh.
Trì Dụ lập tức phản hồi dòng này.
[Xin đừng đùa kiểu này, lỡ cô ấy thấy rồi hiểu lầm thì sao. Với lại da tay của bạn không trắng bằng cô ấy.]
Trì Dụ trước giờ luôn là kiểu sếp lạnh lùng, bình tĩnh, không ngờ lại có mặt thế này.
Ngay sau đó, lại có thêm một bình luận mới.
[Chủ thớt, hình như anh lâu rồi chưa phát phúc lợi cho nhân viên đấy nhé! Máy massage lần trước và đồ ăn vặt bạn gái tôi đều rất thích, còn định mua theo nữa cơ!]
Và Trì Dụ lập tức trả lời:
[Tôi nghĩ mối quan hệ của chúng tôi… có thể tiến thêm một bước nữa rồi, muốn tặng riêng cho cô ấy, phúc lợi nhân viên chắc phải đợi đến lễ mới có.]
Đọc đến đây, đầu tôi bỗng lóe sáng.
Một kế hoạch hoàn hảo đột ngột bật lên trong đầu.
Tôi nghĩ… tôi đã có cách để xác định người Trì Dụ thích rốt cuộc là ai rồi.
10
Hôm nay Trì Dụ có rất nhiều cuộc họp.
Tôi đi đi lại lại mấy vòng ở con đường anh bắt buộc phải qua để về văn phòng, cuối cùng cũng chờ được anh xuất hiện.
Vẻ mặt anh vẫn không chút cảm xúc, chỉ có hàng lông mày khẽ nhíu lại lộ ra vài phần mệt mỏi.
Tôi nắm chắc thời cơ, tiến lại gần đồng nghiệp bên cạnh, cố ý nâng cao âm lượng.
“Wow, cậu cũng thích ăn loại sôcôla này à?”
“Tớ siêu mê luôn đó, không biết lần sau phúc lợi công ty có thể chọn loại này không nữa!”
Thực ra đồng nghiệp vừa rồi ăn là hạt giòn.
Chỉ tiếc Trì Dụ mãi không xuất hiện, giờ thì đang ăn sôcôla thật rồi.
Khóe mắt liếc thấy Trì Dụ đang đi về phía tôi, tôi cố tình trải vỏ gói sôcôla trong lòng bàn tay, đảm bảo anh có thể nhìn thấy rõ thương hiệu.
Thế nhưng giây tiếp theo, đồng nghiệp kéo tay áo tôi với vẻ mặt hốt hoảng.
Tôi quay đầu lại, tim như muốn ngừng đập.
Trì Dụ vậy mà dừng lại ngay trước mặt chúng tôi.
Nhưng trước giờ, Trì Dụ chưa từng quan tâm chuyện nhân viên ăn vặt trong giờ làm mà!
Hôm nay là sao vậy chứ!
Kế hoạch này đúng là thiếu suy nghĩ.
Tôi bắt đầu hoảng, tay run run muốn đưa sôcôla cho anh để xoa dịu không khí.
“Tổng giám đốc Trì… anh ăn một miếng nhé?”
Nhưng lúc mở tay ra mới chợt nhớ, viên sôcôla đã vào bụng tôi từ lâu rồi, trên tay chỉ còn mảnh vỏ nhăn nhúm.
Nụ cười nịnh nọt trên mặt tôi cứng lại từng chút một.
Thế mà Trì Dụ lại không để tâm.
Ánh mắt anh rời khỏi lòng bàn tay tôi, chậm rãi dừng lại trên gương mặt tôi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng hiếm có, thậm chí còn mang theo một chút… cưng chiều khó hiểu.
“Tấm lòng nhận rồi, nhưng tôi không ăn đồ ngọt.”
Ánh mắt chạm nhau, như có gì đó trong tim tan chảy từng chút.
Vạt áo vest lướt qua đuôi váy tôi, tôi đứng ngây tại chỗ, nhìn anh đi vào văn phòng, mãi vẫn chưa hoàn hồn.

11
“Miên Miên, cậu không thấy hôm nay tổng giám đốc Trì có chút gì đó là lạ sao?”
Tôi giật mình, ấp úng.
“Lạ… ở đâu chứ?”
“Ừm…”
Chị ấy nhìn về phía văn phòng, trầm ngâm một lát rồi mắt sáng lên.
“Bộ dạng của một thiếu niên đang yêu…”
“Hả?”
Tôi suýt rơi cả cằm vì sốc.
Nghi ngờ trong lòng tôi dường như đang từng chút được xác nhận.
Tôi vội vàng tìm cớ qua loa cho xong, rồi nhanh chóng quay về bàn bật điện thoại lên.
Quả nhiên, bài viết đã được cập nhật.
[Các đồng chí! Tôi biết phải tặng gì rồi!]
[Tôi nghe thấy cô ấy nói với đồng nghiệp là cực thích một loại sôcôla, tôi liền lén tiến đến gần ghi nhớ thương hiệu, đã đặt hàng rồi, nhưng lần này tôi sẽ tặng riêng cho cô ấy!]
[Tôi tin rằng sau lần này, mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ có bước tiến vượt bậc!]
Tim tôi bỗng đập thình thịch.
Người Trì Dụ thích, thật sự là tôi sao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8