Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:52:11 | Lượt xem: 2

Chương 9

Đây là lần đầu tiên cô thấy kẻ thứ ba mà như cây ngay không sợ chết đứng thế này đấy.

“Lê Nhược Vũ, cô giả điên giả ngốc cái gì thế.

Tôi nói cho cô biết, Anh Minh không yêu cô nên dù cô có bám mãi không buông thì cũng chẳng ích gì đâu! Anh ấy không yêu cô, người anh ấy yêu là tôi!” Lưu Ly bắt đầu rêu rao lên như kẻ vừa trốn ra từ viện tâm thần.

Lê Nhược Vũ không quen chửi đổng lên như mấy người chợ búa đanh đá ở nơi công cộng.

Ánh mắt tò mò và khinh bỉ từ các bàn khác đang nhìn về phía này, cô quả quyết để lại tiền mặt trên bàn rồi kéo Hạ Tư Duệ bỏ đi.

Lưu Ly khinh người quen thói, giơ hai tay lên chặn ngang đường đi của Lê Nhược Vũ: “Cô trốn đi đâu, chột dạ rồi hả?”

Lê Nhược Vũ hít sâu để nhịn xúc động muốn nhào lên đánh người: “Cô à, chúng ta chẳng quen biết gì nhau, cô muốn tìm ai đó cãi vã thì không nên đến quán cà phê để gây ảnh hưởng đến người khác chứ.”

Thấy cô bắt đầu gắt gỏng, Lưu Ly đắc ý vênh mặt: “Cô đã giành mất Ý rồi, bây giờ còn muốn chiếm luôn quán cà phê này à? Chẳng lẽ nhà cô mở ra quán cà phê này nên chỉ mình cô được tới còn tôi thì không chăng?”

Lê Nhược Vũ khe khẽ thở dài, bình tĩnh giải thích: “Quán là phê này là quà hỏi cưới của nhà họ Lâm, tôi lười nên không muốn nhận nhưng suy đi tính lại thì đúng là nó thuộc về tôi đấy.”

Mặt Lưu Ly đổi tới đổi lui như bảng pha màu: “Đừng tưởng cho cô cái quán cà phê thì tưởng mình hay ho lắm, tim anh ấy mãi mãi không thuộc về cô đâu!”

Lê Nhược Vũ thờ ơ hỏi lại: “Rồi sao?”

Đẳng nào cô cũng đâu có cần trái tim Lâm Minh.

Bị sỉ nhục liên tục, mặt mũi Lưu Ly chẳng biết phải ném đi đâu. Cô ta đập bàn, cầm tách cà phê hắt thẳng lên mặt Lê Nhược Vũ.

“AI” Lê Nhược Vũ không kịp né nên bị tạt dính dầy cà phê.

Cô ta vẫn chưa thấy đủ bèn giơ tay lên nhào tới cào mặt cô.

Lê Nhược Vũ được gia đình dạy dỗ nghiêm khắt từ nhỏ, không hề đánh nhau với ai bao giờ nên rơi xuống thế yếu, bị Lưu Ly cào hai vết và để lại mấy vệt đỏ trên cổ tay.

“Lê Nhược Vũ, cô cướp mất người đàn ông của tôi nên đừng hòng tôi sẽ bỏ qua cho cô!”

Hạ Tư Duệ vội bảo vệ Lê Nhược Vũ, gọi nhân viên đến kéo Lưu Ly ra rồi rút khăn tay lau cho sơ cho cô. Hai người nhanh chân trốn ra ngoài: “Người phụ nữ đó điên rồi, khóc lóc đánh người không kém gì ai, đáng sợ thật.”

Lâm Minh vừa đến quán cà phê chợt thấy bóng người quen thuộc, đang định đuổi theo cơ thể xinh đẹp khác đã nhào vào lòng: “Cuối cùng Anh Minh cũng đến rồi! Người ta đợi anh lâu lắm luôn ái!”

Đến khúc quanh, Lê Nhược Vũ quay lại xem mụ điên kia có đuổi theo không thì lại trông thấy hình ảnh chồng mình đang ôm người phụ nữ đanh đá đó, cô nhíu mày bước vội.

Hạ Tư Duệ vỗ ngực, hoảng hốt ba hồn bảy vía chưa về: “Tớ không ngờ phụ nữ xinh đẹp trở mặt lại cắn người như chó điên thế này”

Lê Nhược Vũ bình tĩnh hơn Hạ Tư Duệ nhiều, chỉ có ý định ly hôn trong lòng cô ngày càng kiên quyết hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8