Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 971

Cập nhật lúc: 2026-03-06 03:47:14 | Lượt xem: 2

Chương 971

“Emim lặng đi, đừng gây chuyện nữa có được hay không, bây giờ tôi rất mệt mỏi!”

Trong khi Lê Minh Nguyệt đang tức giận thì Hà Duy Hùng quát một tiếng, sau đó anh ta ôm cô ấy lên giường, rồi anh ta đi đến tủ lạnh lấy một quả trứng ra để chườm vết thương đang bị sưng trên chân của cô.

Anh ta không biết tại sao, hôm nay anh ta cảm thấy rất mệt mỏi, anh ta không muốn cãi nhau với Lê Minh Nguyệt, nhưng mà anh ta không kiềm chế được cơn tức của mình, vốn dĩ lúc đầu là tìm kiếm tin tức cha mẹ của Nhược Vũ không, có manh mối gì đã làm cho anh ta cảm thấy đau đầu rồi, bây giờ cô ấy ở bên cạnh còn cãi nhau với anh ta.

“Tôi có làm phiền anh đâu, bây giờ tôi bị thương rồi, anh còn mắng tôi.”

Lê Minh Nguyệt oan ức nhếch miệng lên, nước mắt cô ấy rơi xuống như hạt đậu vàng, dáng vẻ nhỏ nhắn yếu đuối của cô ấy làm người ta yêu mến.

Hà Duy Hùng thở dài một cái, anh ta thật sự không có cách nào để nói cô ấy.

“Được rồi, tôi không nên mắng em, nhưng mà em cũng biết tôi đang điều tra tin tức kia đã rất mệt rồi, em còn ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, vì thế tôi “Tôi biết anh sốt ruột, tôi cũng giống như anh vậy, tôi rất hy vọng Nhược Vũ sớm tìm được cha mẹ của mình, nhưng mà muốn tìm đúng người đó không phải là chuyện đơn giản, nếu không thì Nhược Vũ đã sớm điều tra được rồi, chứ làm sao bọn họ im lặng đến tận bây giờ” Lê Minh Nguyệt vội vàng giải thích với Hà Duy Hùng, vì cô ấy thật sự không cảm thấy loại chuyện trùng hợp này lại xảy ra trên đời.

“Em nói đúng, nhưng tôi thấy bọn họ tìm kiếm tung tích như vậy, tôi chỉ muốn giúp một tay thôi.”

Nghe thấy câu này, Lê Minh Nguyệt tức giận nói: “Hà Duy Hùng, có phải đến bây giờ anh vẫn còn thích Nhược Vũ đúng không, nên anh mới giúp đỡ cô ấy như vậy”

Người khác không nhìn ra nhưng làm sao cô ấy không nhìn ra được, kể cả bình thường cô ấy rất cẩu thả nhưng về chuyện tình cảm thì một người đàn bà nhỏ bé rất nhạy bén.

“Em nói lăng linh tinh gì vậy, nếu tôi thích Nhược Vũ thì tại sao tôi lại ở bên em”

“Không đúng, tôi luôn cảm giác anh đang chơi đùa với tôi, hơn nữa, chúng ta chưa chính thức ở bên nhau” Lê Minh Nguyệt hơi đỏ mặt nói, từ lần cô ấy xảy ra quan hệ đó với Hà Duy Hùng thì cách Hà Duy Hùng đổi sử với cô ấy hơi thay đổi.

Nhưng từ đó đến bây giờ anh ta chưa nói thích cô ấy, nên cô ấy cũng không dám mơ mộng, sợ bản thân mình nghĩ quá nhiều nhưng sự thật không phải như cô ấy suy nghĩ.

“Em đừng nghĩ lung tung, Nhược Vũ và Lâm Minh đã lấy nhau, làm sao anh co thể thích Nhược Vũ”

Cho dù có thì đó cũng là chuyện trước đây, nhưng câu này Hà Duy Hùng không nói ra, vì người đàn bà kia sống rất hạnh phúc với người anh em tốt của anh ta.

Bây giờ trong lòng anh ta chỉ có người đàn bà bé nhỏ trước mắt mình, trong tim anh ta không chứa được một người khác nữa rồi “Nhưng vừa nấy anh vì Nhược Vũ mà mắng tôi”

“Tôi không có, vợ của bạn không được đụng vào, hơn nữa em là người biết rõ nhất tôi thích ai mà?”

“Làm sao em biết được.”

“Vậy em có muốn tôi giúp em nhớ lại chuyện tối qua không, tôi nhớ tối ngày hôm qua, có người nắm dưới thân tôi kêu…”

“Dừng, anh có biết xấu hổ không”“

Trên mặt Lê Minh Nguyệt đỏ như một trái táo chín, cô ấy chôn mặt mình vào trong chăn, cô ấy không dám thò mặt ra ngoài nhìn Hà Duy Hùng một cái, nên cô ấy đã bỏ lỡ vẻ mặt thả lỏng của Hà Duy Hùng.

Cuối cùng cũng giải quyết xiong bà cô này, thật vất vả Nếu tiếp tục như vậy nữa, có phải anh ta phải c ởi quần áo ra chứng minh sự trong sạch thì cô ấy mới tin anh ta không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8