Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trẫm Bị Hoàng Hậu Chơi Rồi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:40:36 | Lượt xem: 2

9

Sáng sớm hôm sau, Trẫm nhìn thấy Hoàng hậu mặc nam trang. Hắn nói muốn đưa trẫm xuất cung, đi xem đèn hoa trên phố.

Trẫm sinh ra trong gia đình đế vương, chỉ từng nhìn thấy đèn bát giác, đèn sứ xanh, đèn nến thủy tinh. Tệ lắm thì còn có dạ minh châu.

Đèn hoa là đèn được làm bằng hoa sao?

Trên đường phố thật náo nhiệt. Trẫm sợ bị lạc, nắm chặt vạt áo của Hoàng hậu, khiến không ít người chú ý.

Hoàng hậu lắc đầu, cười nói: “Những người này tưởng chúng ta là đoạn tụ.”

Quả thực có chút chướng mắt, nhưng cũng không sao.

Bước chân trẫm chậm rãi.

Hoàng hậu quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng nhìn sang, hắn nắm lấy tay trẫm.

Chiếc áo choàng màu đen tuyền rất sạch sẽ, mượt mà, trên tóc chỉ cài một chiếc trâm ngọc dương chi.

Trước đây, trẫm cứ ngỡ Hoàng hậu là nữ tử, liền nhất kiến chung tình. Lúc đó trẫm chỉ nghĩ, thích một người, giới tính gì đó cũng không quan trọng.

Hoàng hậu mua cho trẫm một bộ váy ở tiệm may.

Trẫm có chút ngại ngùng.

Ví dụ như cái cổ áo cao này, siết chặt cổ trẫm, thật sự rất khó chịu.

Trẫm bĩu môi với Hoàng hậu: “Trẫm chưa từng mặc nữ trang. Mẫu hậu nói trẫm cả đời chỉ được mặc nam trang.”

Hoàng hậu thắt đai lưng cho trẫm rất đẹp. Hắn rất biết chọn y phục, bộ váy áo này rất hợp với trẫm.

Hoàng hậu đột nhiên cúi đầu nhìn trẫm. Hắn cúi người xuống, áp trán lên trán trẫm, dịu dàng nói: “Ta biết. Nữ tử không nhất định phải giống như hoa hồng đỏ rực, có thể là cây tùng bách trên vách núi, là bông bồ công anh bay trong gió.”

Nam tử cũng không nhất định phải cao lớn như cây đại thụ, có thể mảnh mai như bông liễu, ôn nhu như lau sậy, lạnh lùng như dòng suối. Chỉ là luôn có những định kiến của thế tục bóp nghẹt cổ họng người ta.”

Hắn khẽ cọ xát chóp mũi vào mũi trẫm, có chút bất đắc dĩ.

Trẫm bĩu môi: “Trẫm không quan tâm.”

Hoàng hậu dùng thứ gì đó, đổi lấy một đống thứ khác trên phố. Trẫm nói, sao phải phiền phức như vậy?

Trẫm có thể nói rõ thân phận, bảo những người này đưa vào cung, chúng ta từ từ thưởng thức.

Hoàng hậu liếc trẫm một cái.

Trong tay hắn đang bóc một thứ giống như cục đất sét mọc lông, trông còn rất nóng.

Thế mà Hoàng hậu lại ăn ngon lành.

Trẫm nuốt nước miếng, hai mắt sáng rực.

“Muốn ăn sao?”

Trẫm gật đầu lia lịa, nhưng trẫm không có vật gì để đổi.

Hoàng hậu nhếch mép cười: “Gọi phu quân đi!”

Trẫm trừng mắt.

Nhưng Hoàng hậu ăn một miếng lại một miếng, cục đất sét trong tay sắp hết rồi.

Trẫm cắn răng, nói nhỏ: “Phu quân!”

Hoàng hậu gian xảo, giả vờ như không nghe thấy.

Trẫm dậm chân, ghé sát tai hắn: “Phu quân tốt của trẫm!”

Truyện này của Huyện Lệnh 94 phong lưu tài hoa, tuấn tú hơn người, chí công vô tư, liêm khiết bình dị. Không được lấy cắp truyện của Quan, không được lấy cắp của Quan, không được lấy cắp của Quan. Quan sẽ rất là buồn 9.9 !!!

10

Liễu thừa tướng lại đưa đến một con vẹt, không cần nghĩ cũng biết là để cho Hoàng hậu giải khuây.

Trẫm không biết xấu hổ chặn lại.

“Tặng trẫm sao?”

Thừa tướng có chút lúng túng.

Bị ép buộc bởi thân phận Hoàng đế của trẫm, hắn ta đành gật đầu.

“Trẫm rất thích.”

Trẫm ôm con vẹt sặc sỡ, cười rất tươi. Gió thổi qua, vạt áo trẫm bay bay.

Thừa tướng sững người.

Lúc này, trẫm nhìn thấy Hoàng hậu đang đứng một bên nhìn trẫm và thừa tướng.

Không biết đã đến từ lúc nào.

Sắc mặt hắn u ám nắm lấy tay trẫm, siết chặt. Che chắn trẫm sau lưng như thể trẫm là vật sở hữu của riêng hắn. Hình như Hoàng hậu ghen rồi.

Thừa tướng bật cười, đương nhiên hắn ta biết là Hoàng hậu đã hiểu lầm. Nhưng hắn ta cũng chẳng để tâm.

Nghỉ trưa xong, Hoàng hậu nắm tay trẫm b.ắ.n cung.

Bắn trúng hồng tâm.

Trẫm bội phục hắn đa tài đa nghệ.

Trẫm cúi đầu, nhỏ giọng hỏi hắn: “Trước đây ngươi cũng từng dạy người khác như vậy sao?”

Hắn khựng lại.

Hoàng hậu mím môi, trên mặt thoáng hiện chút ửng hồng.

Hắn cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc của mình: “Chưa từng dạy người khác.

“Chỉ có mỗi Bệ hạ.”

11

Cả hoàng cung đều là của Hoàng hậu.

Hiện tại là vậy.

Nói chính xác hơn, là của Hoàng hậu và thừa tướng.

Có thể nói, không có thừa tướng, Hoàng hậu chẳng là gì cả.

Lông mày của thừa tướng và Hoàng hậu rất giống nhau.

Trẫm nói, ngươi rảnh rỗi thì đến cung điện nhiều hơn nhé.

Tuy trẫm biết đây là lời vô ích, nhưng trẫm vẫn phải nói cho lũ chim chóc kia nghe.

Trước khi cưới Hoàng hậu, trẫm đã nghe nói gia thế của Hoàng hậu có chút phức tạp.

Liễu thừa tướng là đích tử, đối với người đệ đệ thứ xuất này rất quan tâm. Chủ yếu là vì áy náy. Năm xưa, phụ thân của Liễu thừa tướng ruồng bỏ vợ, đuổi mẹ con Hoàng hậu ra khỏi nhà, phải sống cuộc sống khổ cực suốt mấy năm trời.

Sau này, Liễu thừa tướng tìm được đệ đệ về nhà. Vì áy náy, Liễu thừa tướng rất yêu thương, chiều chuộng đệ đệ.

Hoàng hậu thường nói với trẫm, trên thế gian này, ngoài ca ca của hắn ra, trẫm là người duy nhất đối xử tốt với hắn.

Ban đêm, Hoàng hậu ném trẫm lên giường, hung hăng hôn lên môi trẫm.

Trẫm vừa vội vàng đáp lại, vừa vứt mũ miện trên đầu xuống. Thuốc bổ uống bấy lâu nay không thể uổng phí được.

Hoàng hậu xé toạc váy áo trên người, để lộ thân trên rắn chắc. Trẫm sốt ruột gỡ bỏ trâm cài, trang sức trên đầu hắn.

Tiếng chim khách kêu, trẫm lại thấy rất êm tai, không hề chói tai chút nào.

Trẫm cắn lên vai rắn chắc của hắn, cảm giác thật tuyệt vời.

Nhưng Hoàng hậu rất biết cách hành hạ người khác.

“Nhanh lên.” Trẫm không nhịn được nữa!

“Ngoan, gọi tên ta.” Giọng Hoàng hậu khàn khàn.

“Thư Ngọc…”

Mưa tạnh trời trong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8