Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trảm Thần
Chương 13:

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:41:32 | Lượt xem: 1

Bản tâm của ta là vừa giữ được tâm nguyện của bản thân, vừa có lòng thương người.

“Hay cho câu đạo Từ Tâm!”

Dưới lòng đất bỗng có một giọng nói trầm ấm vang lên.

Thương Lan là núi thần, đương nhiên là nằm dưới sự giám thị chặt chẽ của Thiên Đạo.

“Thần linh cũ đã đồi bại mục rữa. Ngươi có đồng ý gánh vác nguyện vọng của muôn dân, bước lên ngôi vị thần linh này?”

“Đệ tử xin cẩn trọng tuân theo mệnh lệnh của Đạo Tổ.”

Thần quang hiện lên, cùng hòa vào trong cơ thể của ta cùng với linh phủ.

Lâu lắm rồi, sức mạnh mới tràn trề khắp cơ thể.

Ta giơ kiếm Chước Tâm lên:

“Có lẽ Kiếm Trủng mới là chốn về của ngươi.”

Thân kiếm Chước Tâm run rẩy:

“Chủ nhân tha mạng! Ta không dám lỗ mãng nữa!”

Thôi.

Việc quan trọng nhất bây giờ là đi diệt thần.

Tạ Ương, chờ ta.

Ngoại truyện 2: Quyết chiến trên đỉnh núi Thương Lan? (Góc nhìn của Tạ Ương)

3 tháng nay, ta bận rộn như một con chó.

Vừa phải xây dựng lại Ma giới, vừa phải đi tìm tộc nhân lưu lạc trong thế giới loài người về.

Có lẽ ta mệt mỏi đến mức gặp ảo giác, nhưng lúc ở nhân gian, ta cứ có cảm giác như bị ai đó theo dõi.

Thôi kệ.

Cứ tiếp tục cố gắng hơn vậy.

Vậy nên ta đã mệt đến mức hôn mê bất tỉnh, suýt chút nữa thì bỏ lỡ ngày hẹn tái chiến.

Vốn dĩ hẹn trước sẽ gặp nhau vào buổi trưa.

Nhưng lúc ta mang đôi mắt thâm quầng mò lên đỉnh núi Thương Lan, mặt trời đã gần lặn.

Mạc Thù lén lút lật một quyển sách mỏng.

Hẳn là bí tịch võ công gì đó.

“Xin lỗi, ta đã đến muộn.”

Mạc Thù cuống quýt giấu quyển sách đi, tựa như ông lão ngồi trước cửa thôn bị gọi về nhà ăn cơm.

…… Rốt cuộc là đang đọc cái gì vậy.

Hắn ho nhẹ hai tiếng, khôi phục vẻ nghiêm túc:

“Nàng không nên lỡ hẹn.”

Ta ngáp một cái:

“Ta thật sự quá bận –”

“Bận cái gì? Chẳng lẽ còn quan trọng hơn ta…… hơn chuyện luận võ giữa chúng ta hay sao?”

Ta xoè từng ngón tay ra đếm:

“Phải xây lại Ma Cung, trấn an dân loạn lạc, dọn sạch đám tàn đảng của thần nữ……”

Mạc Thù chau mày:

“Sao nàng không đến tìm ta?”

Nghe như một oán phụ vậy.

Chẳng phải là hắn đã cắt đứt hết mọi tình cảm rồi hay sao?

Không.

Khoan đã.

Tròng mắt ta đảo qua đảo lại, mỉa mai cất lời:

“Sao ta lại phải đi tìm ngươi? Tiểu nữ cũng không dám phiền ngài giá lâm Ma giới. Hiện giờ, ngài đã tu thành đại đạo vô tình, có ngày quên mất tình cũ mà c.h.é.m ta cũng không biết chừng.”

Mạc Thù ngập ngừng.

“Thôi được rồi.” Ta hóa phép biến ra cây sáo dài, “Đánh nhanh thắng nhanh đi, ta muốn đi ngủ bù.”

Chiêu thức dùng kiếm của Mạc Thù ban đầu rất sắc bén.

Mãi cho đến khi ta thổi một khúc «Trường Tương Tư».

Những gì nên hiểu đều hiểu cả rồi.

Chiêu thức dùng kiếm càng lúc càng mềm mại hơn.

Thanh kiếm sượt qua mặt ta, ta lùi về phía sau mấy bước, cố tình đứng sát vực sâu.

Sau đó ta giả vờ bị trượt chân, ngả người về phía sau.

Mạc Thù vội vã thu kiếm lại, bay lên vòng tay ôm eo ta.

Ta nhân cơ hội này lấy được quyển sách bên hông hắn.

“«Ký sự tình trường trăm năm»? Đây chẳng phải là sách do ta viết hay sao?”

“Gì vậy? Đây là ta mượn từ tông Hợp Hoan mà!”

Ta xoa đầu, mở quyển sách ra.

Trang có kẹp thẻ kẹp sách ghi rằng: “Chìm đắm trong dục vọng, thích nhưng làm ra vẻ, cũng là thượng sách.”

Quả nhiên là sách do ta viết ra.

“Chàng đọc sách này làm gì?”

Mạc Thù đỏ mặt thẹn thùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8