Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trảm Thần
Chương 7:

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:41:24 | Lượt xem: 2

Sau 3 tháng, cuối cùng chúng ta cũng đến bờ biển Trầm U.

Bờ biển Trầm U xưa kia xanh biếc, nay đã bị vong hồn lấp đầy.

Vô số linh hồn trong suốt lơ lửng trên bờ biển, lúc ẩn lúc hiện.

Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t vật hiến tế, thần nữ sẽ đưa linh hồn bọn họ đến biển Trầm U.

Các vong hồn chìm nổi lưỡng nan, không thể đi vào luân hồi.

Một cơn sóng xô vào bờ, Mạc Thù bỗng dưng mất tự chủ.

“Sư đệ!”

Hắn không quan tâm, lao đầu chạy về phía bờ biển.

Dường như nghe thấy tiếng gọi của hắn, bóng dáng mơ hồ của một thiếu niên hiện lên.

“Sư huynh…… Đau quá…… Máu, bị rút cạn…… Trăm vạn người…… Bể máu……”

Vong hồn thốt lên những từ đứt quãng.

Hành Nhan đã g.i.ế.c trăm vạn người để đúc bể máu.

Ngực của vong hồn này bị khoét một lỗ to, ngoài ra còn có mấy chục lỗ thủng rải rác khắp toàn thân, bị rút m.á.u đến chết.

“Ta sẽ báo thù cho mọi người……”

Mạc Thù vươn tay muốn chạm vào vong hồn của sư đệ nhưng không thành công.

Vong hồn lửng lơ vô định.

Ta vội vã hỏi:

“Tiểu hữu có cách nào để trợ giúp chúng ta qua biển hay không? Núi Thương Lan có thứ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t được thần nữ.”

“Vong hồn…… Tạo thành cầu linh hồn, qua biển. Chúng ta…… Sẽ được giải thoát……”

Vong hồn có thể tạo thành cầu linh hồn, có thể vượt qua được biển Trầm U!

Nhưng tất cả những vong hồn này đều bị thần nữ làm khó, muốn siêu độ bọn họ thì hơi khó khăn.

Chỉ có thể dùng chiêu thức ấy……

Ta lấy cây sáo bạch ngọc vẫn luôn mang theo bên người ra.

“Ta sẽ thổi cấm khúc «Dẫn Hồn Độ», giúp mọi người thoát khỏi bể khổ. Sau khi thành công, xin mọi người hãy giúp chúng ta đến được núi Thương Lan.”

«Dẫn Hồn Độ» là khúc nhạc bị cấm ở Ma giới.

Cho dù linh hồn bị trói buộc như thế nào cũng có thể được đưa vào luân hồi.

Cái giá phải trả là —— Tuổi thọ của bản thân.

Mỗi một âm tiết phát ra từ đầu ngón tay.

Tiếng sáo trầm thấp uyển chuyển vang vọng giữa đất trời.

Ta luôn giải tỏa cảm xúc thông qua tiếng sáo của mình.

Khúc «Dẫn Hồn Độ» này của ta chất chứa sự nhớ nhung bạn cũ, sự tiếc thương cho người đã khuất.

Càng ngày càng có nhiều vong hồn tụ tập xung quanh ta.

Những vong hồn trồi lên từ mặt biển Trầm U, hóa thành từng đốm sáng nhỏ.

Cùng lúc đó, mái tóc đen của ta trở nên bạc trắng.

Làn da bắt đầu nhăn nheo, ngón tay đang thổi sáo cũng dần thô ráp.

Tuổi thọ của Ma tộc đến tận ngàn năm, nhưng người phàm chỉ có trăm năm tuổi thọ.

Dùng tuổi thọ trăm năm, độ hàng vạn vong hồn.

Mạc Thù nhận ra sự khác thường nhưng lại không dám ngăn cản ta.

Một khúc nhạc vừa dứt, từng đốm sáng tụ lại thành một cột sáng lớn giữa bầu trời, tựa như ánh mặt trời rực rỡ.

Tất cả vong hồn đều được siêu độ, ta cũng dùng hết tuổi thọ của mình.

Ta được Mạc Thù đỡ trước khi kịp ngã xuống đất.

Ta nhắm mắt lại một cách yên bình:

“Phiền ngươi một mình bước tiếp đoạn đường phía trước.”

Những ký ức năm xưa lần lượt hiện lên trong đầu ta.

Cơ thể già cả đã không còn nhanh nhạy nữa, ta chỉ nhìn thấy Mạc Thù mấp máy đôi môi nhưng lại không nghe thấy âm thanh.

“Ta tin tưởng ngươi có thể thắng được thần nữ…… Ta vẫn luôn……”

Lòng bàn tay cảm thấy đau đớn.

Nhưng ta đã không thể đáp lại được nữa.

Lại mở mắt ra lần nữa, vô số ngôi sao đập vào mắt ta.

—— Ta vẫn chưa chết.

Cố gắng ngồi dậy, ta chợt phát hiện ra Mạc Thù đang đốt lửa trại, lặng lẽ nhìn ta với ánh mắt chăm chú.

“Tỉnh rồi à? Đi nhanh lên, ta chờ ngươi lâu rồi.”

Hắn chỉ về phía đông.

Trên biển Trầm U xuất hiện một cây cầu vàng óng, đó là phần quà đến từ các vong hồn.

Ta ngay lập tức có hứng thú:

“Ngươi đã cứu ta bằng cách nào vậy?”

“Chỉ có ngươi mới biết thuật cấm còn ta thì không à?”

Hắn đưa bàn tay trái ra trước mặt ta.

Lòng bàn tay đã trải qua sương gió có một vết thương sâu hoắm màu đỏ tươi.

Ta vạch tay hắn ra, phát hiện ra tay phải của hắn cũng như vậy.

“Chiêu này gọi là “Cùng thọ”. Ta chia cho ngươi một nửa tuổi thọ của mình.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8