Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trân Châu Quang
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:40:47 | Lượt xem: 1

“Trời không để người tốt c.h.ế.t đói! Ngươi thấy đó, Trân Châu tuy ngu nhưng rất giỏi nuôi gia súc.”

“Gà nhà người khác không đẻ trứng, gà nhà Lý Trân Châu đẻ trứng hai lòng.”

Năm mười hai tuổi, ta nhặt được Đại Hoàng bị bọn trẻ con ném đá.

“Ngươi cũng không ai muốn sao?”

Đại Hoàng vẫy đuôi, kêu ư ử.

Đại Hoàng đến, ta có người thân đầu tiên.

Sau đó là năm ta mười bốn tuổi, ta nhặt được Tạ Vô Trần.

Y phục trên người hắn rách nát, hôn mê không tỉnh, còn ôm chặt một thanh kiếm dài rỉ sét trong lòng.

Dù vậy, vẫn không thể che giấu dung mạo như tiên, da trắng như ngọc, như một bông sen không nhiễm bùn.

Ngày hôm đó nắng rất to, ta sợ nắng làm hỏng hắn, dưới cái nắng gắt, ta che hai lá sen cho hắn.

Ta chờ cả ngày, cũng không chờ được ai đến nói đây là đồ không cần, Trân Châu ngươi mang đi đi.

Lý trưởng thôn nói với ta, nếu người ta không nói là đồ không cần thì không được mang đi, nếu không sẽ là ăn trộm.

Khi mặt trời lặn, ta lén lút nhìn quanh.

Dựa vào bóng đêm, ta lén mang Tạ Vô Trần về nhà.

Ta chống tay nhìn hắn, nhìn đi nhìn lại đều thấy thật lãng phí.

Lãng phí quá, một nam nhân lớn như vậy nói không cần là không cần.

Ta bẻ tay tính toán.

Trước đây nhà ta có ba người, là cha, nương và ta.

Lý thôn trưởng nói ba người thì giống một gia đình.

Bây giờ ta có Đại Hoàng, còn có nam nhân sống này.

Vậy hắn làm cha, ta làm mẹ, Đại Hoàng làm Trân Châu.

Hì hì, Lý Trân Châu lại có gia đình rồi.

Nhưng Tạ Vô Trần bị thương quá nặng.

Ta nấu cháo và canh gà, từng chút một đút cho hắn.

Đút đến ngày thứ ba, hắn mở mắt.

Việc đầu tiên là chạm đến kiếm chỉ vào ta, cảnh giác nhìn quanh:

“Đây là đâu? Ngươi là ai?”

Sau này ta mới biết, hắn là đệ tử kiếm tu của Lăng Trần Phong, vì phi thăng thất bại mà rơi xuống phàm trần.

Chẳng trách dạo trước mưa gió sấm chớp liên tục, thì ra là các tu sĩ của Lăng Trần Phong đang độ kiếp.

Tạ Vô Trần bị thương ở lại nhà ta, đợi năm năm sau để chứng đạo lên trời.

Ta không nỡ để tay cầm kiếm của Tạ Vô Trần cầm liềm.

Lưu đại nương bán đậu hũ cười ta:

“Trân Châu, ngươi không để dưỡng phu ra làm việc à.”

Ta lắc đầu, lau mồ hôi:

“Hắn không phải người nông dân, làm thì mệt cho hắn.”

“Nam nhân ăn trắng mặc trơn thì là cái gì chứ? Dù sao cũng nên giúp ngươi bổ củi chứ.” Lưu đại nương hừ một tiếng, “Cũng chỉ có Trân Châu ngốc mới coi hòn đá như báu vật.”

“Hắn… Lúc hắn bổ củi thì bà không nhìn thấy, hắn còn biết chữ, là người đọc sách, sẽ giúp ta ghi sổ, bà đừng lo lắng nữa.”

Lần đầu tiên ta nói dối.

Tạ Vô Trần không giúp ta bổ củi, cũng không giúp ta ghi sổ.

Hắn ở lại đây vì hắn phát hiện linh khí ở thôn Lý Gia rất dồi dào, tu luyện cực kỳ hiệu quả.

Ta bưng bát trứng chưng đặt trước mặt Tạ Vô Trần, nhìn hắn với ánh mắt lấy lòng:

“Nếu năm năm sau, ngươi chưa về, có thể sống chung với ta không.”

Hắn lạnh lùng liếc nhìn ta:

“Ta nhất định sẽ trở lại Lăng Trần, đến lúc đó những gì nợ ngươi ta đều sẽ trả lại.”

“Ngươi không nợ ta gì cả, nếu ngươi tiện thì giúp ta ghi sổ.” Ta hơi buồn, “Ta tính không chính xác, luôn bị lừa.”

“Đồ ngu ngốc.” Tạ Vô Trần cười nhạo, “Tại sao không lừa người khác mà chỉ lừa ngươi?”

Đúng vậy, tại sao chỉ lừa ta mà không lừa người khác.

Ta suy nghĩ mãi suốt đêm mà không hiểu.

Nhưng ta nghĩ rằng Tạ Vô Trần không ghét ta, hắn chỉ ghét tất cả những kẻ ngu ngốc và vật ngu xuẩn.

Bởi vì ba năm sau, sư muội của Tạ Vô Trần, Thi Vũ đã tìm đến nhà.

Lúc đó ta mới biết Tạ Vô Trần cũng có thể cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8