Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tràng Nam Tường tiểu thư
Chương 11: Lời đề nghị bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:52:12 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mang theo hành lý đến đầu ngõ, bất ngờ gặp Chu Kim An.

 

Hắn thẳng tắp một chiếc xe ngựa, im lặng .

 

Ta bước tới, khẽ cúi hành lễ.

 

“Biểu ca, Nam Oanh nhiều đắc tội, mong tha thứ. Hôm nay chia tay, mong chuyện đều .”

 

Hắn thấp giọng : “Lên xe.”

 

Ta ngẩn .

 

Hắn đưa đến một khu vườn nhỏ tinh xảo.

 

“Đây là ?” Ta xung quanh.

 

Hắn cụp mắt: “Muội cứ ở đây , , sẽ đưa trở về phủ.”

 

Ta nghi hoặc .

 

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt cuồn cuộn cảm xúc khó hiểu.

 

“Hôm đó cứu , là vì bơi giỏi.”

 

Trước từng cố ý ngã xuống hồ nước mặt , lúc cứu chuột rút, cuối cùng vẫn là kéo lên bờ.

 

Ta gật đầu: “Huynh ý với Nguyễn tiểu thư, dù thì cứu nàng cũng là đúng.”

 

Hắn mím môi, im lặng .

 

Ta do dự một lát, vẫn là : “Ta hề đẩy nàng .”

 

Hắn ngắt lời : “Chuyện cần giải thích, Tố Tâm chắc là do hoảng sợ quá nên nhận nhầm .”

 

“Huynh tin ?” Trong lòng ngạc nhiên.

 

Hắn thản nhiên : “Chúng sống chung ba năm, tuy rằng… hành vi của lúc đoan chính, nhưng bản tính hiền lành, sẽ dùng thủ đoạn đểu cẳng.”

 

Ta bỗng nhiên rưng rưng nước mắt, : “Biểu ca , càng thấy áy náy.”

 

Trong sân yên tĩnh vang lên tiếng cành cây xào xạc, ánh hoàng hôn le lói của ngày đông chiếu sân, kéo bóng dài , ngay cả giọng của Chu Kim An cũng như mất sự chân thực.

 

“Hiện tại, bên phía phủ Thái phó đang hiểu lầm , đợi Tố Tâm gả về đây, sẽ rõ với nàng , bao lâu nữa, thể trở về.”

 

Ta ngập ngừng hỏi: “Trở về… gì?”

 

Hắn chằm chằm, lâu mới : “Ta sẽ nạp .”

 

Ta trợn tròn mắt, thể tin nổi Chu Kim An lời .

 

“Vì, vì , đột nhiên…”

 

Ánh mắt trầm xuống: “Hôm đó hành động mật với nam nhân khác mặt , e là trong kinh thành sẽ tìm nhà chồng nữa, cảnh của như , cũng trách nhiệm, nạp là cách giải quyết nhất.

“Sau , tuy và Tố Tâm sự khác biệt về danh phận, nhưng thứ đều khác gì .”

 

Trong lòng dậy sóng, nhất thời gì.

 

Vẻ mặt lúc trầm lắng bình tĩnh, dường như còn chút ôn nhu, khiến cảm thấy xa lạ.

 

Im lặng lâu, mới : “Biểu ca, cảm ơn lo lắng cho , nhưng, bây giờ Nguyễn tiểu thư, thích nàng cho lắm, những chuyện ngốc nghếch mấy năm nay, quên hết . Phủ Thượng thư, về đó nữa. Căn nhà , cũng sẽ ở.”

 

Hắn sững sờ , môi mấp máy, dường như tin nổi từ chối.

 

“Muội là nữ nhân, ở đây, thì ?”

 

“Nam Oanh! Ta và di nương đều ngôi vị chính thất, nhưng bây giờ chuyện của và Tố Tâm an bài, thể đổi. Ta hứa với , tuyệt đối sẽ phân biệt đối xử. Tố Tâm cũng là hiền lành, tuy , nhưng chắc chắn sẽ ức h.i.ế.p như những nữ nhân khác trong nhà.

“Muội tâm tư đơn giản, hiểu sự đời khắc nghiệt, phủ Thượng thư che chở, sẽ chịu nhiều thiệt thòi.

“Nam Oanh, dù chúng cũng tình nghĩa nhiều năm, sẽ hại , đừng bướng bỉnh nữa.”

 

Hắn vốn là ít , hiếm khi nhiều như .

 

Lúc xong, mặt còn chút xúc động.

 

Ta gượng : “Ta biểu ca quan tâm đến , chỉ là, Nam Oanh đổi suy nghĩ , lặp sai lầm nữa, thiên hạ rộng lớn, nhất định sẽ chỗ cho , cầu vinh hoa phú quý, thể tự do tự tại sống là .”

 

Nói xong, khẽ cúi hành lễ.

 

“Biểu ca, tạm biệt .”

 

“Nam Oanh!” Hắn gọi giật .

 

Ta đầu, thẳng tắp hiên nhà, ánh mắt sâu xa .

 

Ta vẫy tay chào .

 

Giống như đang gửi lời từ biệt đến một đoạn thời gian qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8