Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trêu Chọc Tiểu Thụ Trong Truyện Đam Mỹ
C12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:46:26 | Lượt xem: 2

13.

Sau sự cố đó, Hoắc Quân Liên cuối cùng thay đổi hoàn toàn.

Anh ta tiêu hủy tất cả dược phẩm trái phép, cũng chính thức xác lập mối quan hệ tình địch với tôi.

Hơn nữa còn cứng rắn dọn vào căn nhà nhỏ tồi tàn của Lâm Cảnh Hoài…ở gian nhà kho gạch ngói trước cửa.

Không biết có ý đồ gì, biệt thự tốt đẹp lại không muốn ở.

Có lẽ đây là tình yêu đích thực của người ta.

Biệt thự không muốn ở thì thôi đi, còn không cho tôi ở, cứ buộc phải tôn trọng lựa chọn của Lâm Cảnh Hoài, bắt tôi ở chỗ này, cạnh tranh công bằng cái quỷ gì đó.

Sao lại không tôn trọng tôi chứ!

“Niệm Niệm, chị đang nhìn gì vậy?”

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào nhà kho kia, Lâm Cảnh Hoài không vui, đưa tay lắc lư không ngừng trước mặt tôi.

“Chị đang nhìn Hoắc Quân Liên phải không?”

Tay hắn xoay đầu tôi lại: “Nhìn em được không?”

Có vô số khoảnh khắc, tôi cảm thấy Hoắc Quân Liên và Lâm Cảnh Hoài ở bên nhau thật sự rất hoàn hảo.

Ví dụ như bây giờ.

“Này, Niệm Niệm, chị đừng đi.”

Tôi quay đầu lại nhìn hắn, cười nhạo: “Đồ của cậu rơi rồi kìa.”

“Cái gì?” Lâm Cảnh Hoài nghiêm túc cúi đầu tìm kiếm.

“*Tiết tháo” đều rơi vỡ đầy đất.

*Quan niệm làm ngườii, tu dưỡng đạo đức, kiểu vậy.

Thật ra Hoắc Quân Liên chuyển tới cũng có nhiều lợi ích.

Ví dụ như điều kiện chỗ ở đã được cải thiện, phòng ngủ, phòng khách thậm chí phòng vệ sinh của Lâm Cảnh Hoài đều được lắp điều hòa.

Căn nhà nhỏ tướng mạo xấu xí, bên trong rực rỡ hẳn lên.

Lại ví dụ như, bữa cơm đều được đầu bếp trong nhà của Hoắc Quân Liên làm xong đưa tới.

Quan trọng nhất là cách Lâm Cảnh Hoài đối xử với tôi gần đây quả thật đã có chút chuyển biến.

Giống như thật sự đang nghiêm túc học tập Hoắc Quân Liên…

Nhưng thái độ của hắn đối với Hoắc Quân Liên cũng đang lặng lẽ thay đổi.

Có một ngày, tôi thậm chí còn nhìn thấy hai người họ liếc mắt đưa tình trong căn phòng nhỏ kia.

Càng quỷ dị hơn chính là tôi thế mà lại có chút ghen tị.

Sau đó cảm thấy tội lỗi vì đã có những suy nghĩ như vậy, vội vàng nhốt mình trong phòng ngủ, bữa tối cũng không thèm ăn.

“Niệm Niệm, chị thật sự không muốn ăn một chút sao? Có món cá giấm Tây Hồ mà chị thích nhất đấy.”

Cá, lại còn là cá giấm!

Bây giờ tôi ghét nghe từ này nhất.

“Không ăn không ăn, tôi không đói.”

Lâm Cảnh Hoài ngồi trở lại bàn ăn: “Buổi chiều còn nghe cô ấy kêu đói.”

Hoắc Quân Liên rất vui vẻ: “Chắc là ăn vụng đồ ăn vặt rồi, Cảnh Hoài, em ăn nhiều một chút.”

Một lúc sau, anh ta đặt đũa xuống: “Đừng nhúc nhích, nhìn em kìa, dính cơm rồi.”

Tôi nằm trên giường, mùi cá giấm Tây Hồ truyền qua cửa, sao lại càng ngày càng chua chứ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8