Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Triển Nhan, Anh Yêu Em
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:12:15 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thời gian , nhiều lắm thì giữa chúng chỉ là đáp ứng nhu cầu, giải tỏa nỗi cô đơn và thỏa mãn những ham sinh lý.

 

Với tính cách của Trần Tiên Châu, sẽ chỉ cưới thích.

 

, sẽ cần đứa con .

 

Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến chuyện kìm nước mắt.

 

tắt điện thoại và ở lì trong nhà suốt hai ngày.

 

Cuối cùng quyết định.

 

Trong khi cái thai vẫn thành hình.

 

cần loại bỏ nó.

 

khi đến bệnh viện, mới truyền dịch.

 

Thì Trần Tiên Châu lao tới.

 

Khi bước phòng bệnh, tay là hóa đơn phẫu thuật của .

 

bao giờ thấy sắc mặt tồi tệ đến .

 

Đôi mắt sắc bén và kiêu ngạo đó hiện giờ đang chứa đầy băng tuyết, lạnh đến cực điểm.

 

“Triển Nhan.”

 

Khi gọi tên , giọng khàn khàn và run rẩy.

 

Sương giá dần dần tan đó là màu đỏ của sự đau đớn và tuyệt vọng.

 

“Tại em bỏ nó?”

 

“Trần Tiên Châu?”

 

dậy vì sốc.

 

“Nhan Nhan, em vứt bỏ con của chúng ?”

 

Trần Tiên Châu ôm lấy bả vai , ngón tay run rẩy.

 

Nước mắt bỗng nhiên chảy xuống: “Trần Tiên Châu, em chỉ gây phiền toái cho thôi …”

 

“Là vì em gây phiền toái cho là vì nguyên nhân khác?”

 

Trần Tiên Châu chờ trả lời, bỗng nhiên tự giễu nhạo:

 

“Em Cố Thanh Hoài và Lâm Mạn Thư sẽ kết hôn nên quyết định sinh con ?”

 

“Anh gì cơ?” vẻ bối rối.

 

sẽ để chuyện xảy .”

 

Đôi mắt của Trần Tiên Châu đỏ hoe:

 

“Vừa gọi điện về nhà, cha em thai, bọn họ chúng kết hôn.”

 

“Kết hôn?”

 

, kết hôn .”

 

Trần Tiên Châu sờ mặt , từng chút một lau nước mắt khóe mắt.

 

“Là chính miệng em đồng ý với .”

 

“Đồng ý ở bên .”

 

“Hứa sẽ công khai mối quan hệ của chúng .”

 

“Triển Nhan là tự em , thể nuốt lời.”

 

nếu cô gái thích trở thì ?”

 

Đến khi đó nước mắt của vĩnh viễn thể lau khô.

 

ngước , nước mắt vẫn ngừng tuôn rơi.

 

“Trần Tiên Châu, em chỉ khiến chán ghét thôi.”

 

“Em chỉ là tương lai thích trở về, cô thấy em chiếm chỗ của cô mà giận , khiến sang hận em thôi.”

 

“Cho nên em mới nghĩ là, nhân lúc còn ghét em.”

 

“Nhân lúc đứa bé chỉ là một bào thai vô tri mà từ bỏ, như thế đối với tất cả chúng đều quá đau đớn.”

 

“Người thích?”

 

, lúc em hỏi thì cũng bảo thích .”

 

“Vậy em hỏi thích là ai?”

 

“Là ai?”

 

Trần Tiên Châu ôm lấy mặt , đột nhiên : “Triển Nhan, đến phòng việc của , tự xem đáp án .”

 

16

 

theo Trần Tiên Châu về nhà .

 

Anh lấy cho một đôi dép mới, là dép trong nhà của phụ nữ.

 

Chiếc dép đặc biệt dễ thương, nó màu hồng và là size của .

 

“Trước đây em phòng việc của mà?”

 

“Trước đây cho phép, nhưng bây giờ thì thể.”

 

“Tại ?”

 

“Đi sẽ .”

 

Trần Tiên Châu dường như chút hổ.

 

“Anh xuống lầu lấy đồ.”

 

Nói xong, dặn : “Cẩn thận kẻo ngã đụng thứ gì đấy.”

 

“Em .”

 

Phòng việc của Trần Tiên Châu khá lớn.

 

Một căn phòng đầy sách sắp xếp một cách ngay ngắn.

 

Tuy nhiên, thứ duy nhất phù hợp trong căn phòng là bàn việc của .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8