Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trinh Cơ
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:43:46 | Lượt xem: 3

5.

Ta giả vờ là cao nhân đến từ thế giới bên ngoài, viết một lá thư gửi cho cha ta.

Trong thư nhắc nhở bọn họ không cần tập trung toàn lực đối phó với dân du mục. Gần đây ở biên giới đang bùng phát dịch bệnh, dân du mục còn không thể tự lo thân mình, chỉ có thể cố gắng ngăn chặn tin tức truyền ra ngoài.

Ngược lại, bọn họ nhất định phải cẩn thận với quân đoàn nông dân khởi nghĩa có cái tên “Đội quân khăn đỏ” đang hợp lực với Liên Quốc tiến đánh khắp nơi!

Ta cũng liệt kê ra vài sự kiện lớn sẽ xảy ra trong quân đội vào thời gian sắp tới, chắc hẳn cha sẽ tin tưởng vào lá thư này.

Về phần Tống Thải Vi, sau khi trở về, nàng đã trở thành trò cười của cả thành Lâm An.

Đích tỷ căn bản không ra khỏi nhà, thậm chí còn sai nha hoàn đưa đồ ăn vào tận trong phòng. Đã mấy ngày trôi qua mà chúng ta vẫn chưa gặp mặt.

Nhưng ta biết đích tỷ sẽ không bỏ cuộc đơn giản như vậy!

Dù có bị chế giễu thế nào thì nàng cũng phải thực hiện đạo lý “trinh liệt” của mình.

Tất nhiên, không phải là đích tỷ tự mình thủ tiết, mà là ép người khác thủ tiết để lấy danh tiếng cho mình.

Kiếp trước, sau khi chec đi, linh hồn của ta từng bay đến bên đích tỷ, nhìn nàng tự nói chuyện với chính mình:

“Hệ thống Trinh Cơ thực sự không lừa ta! Có được Trinh Cơ sẽ có được thiên hạ! Chẳng qua là giúp người khác thủ trinh ba lần, vậy mà có thể đạt được danh hiệu Trinh Cơ chẳng hề tốn công tốn sức! Bất cứ ai muốn làm Hoàng đế sẽ đều phải lấy lòng Trinh Cơ là ta ha ha…”

Ta không biết thứ hệ thống nàng đang nói đến là gì, nhưng ta biết nó cũng là s.ú.c sinh như đích tỷ, chỉ mơ tưởng hy sinh người khác để đạt được mục đích của mình.

Ngoài biên cương đã có cha ta trấn thủ, vậy thì chuyện giải quyết hệ thống sẽ do ta lo liệu.

6.

Thời điểm Tiểu Hầu gia Tiết Trường Độ tới từ hôn với nhị tỷ sắp đến rồi.

Phủ Tống gia không có chủ mẫu, cha vẫn đang ở biên cương đánh giặc. Đích tỷ lập tức nhảy ra đại diện cho Tống gia gặp mặt Tiết Trường Độ.

Tiểu Hầu gia cũng xấu hổ không nói nên lời, ngập ngừng nửa ngày chưa nói được một câu.

Đứng ở góc độ của ta, Tiết Trường Độ cũng không phải là loại người xấu xa độc ác.

Kiếp trước, hắn tình cờ gặp gỡ một nữ tử Tây Vực, muốn ở bên nàng một đời một kiếp một đôi người.

Tiết Trường Độ nguyện ý chịu đánh, cũng nguyện ý bồi thường cho nhị tỷ.

Khi đó tuy rằng nhị tỷ đau lòng rơi lệ, nhưng tỷ ấy đã nhanh chóng chấp nhận sự thật này dưới sự khuyên bảo của các tỷ muội.

Không ngờ vào đêm khuya vắng vẻ, đích tỷ đột ngột dẫn theo quản gia xông vào phòng nhị tỷ, ép nhị tỷ tự s.á.t để thủ tiết.

Dĩ nhiên là nhị tỷ từ chối.

Nhưng đích tỷ đã ra lệnh cho quản gia lấy mạng nhị tỷ, để tỷ ấy ôm hận mà chec.

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, lần này, ta tuyệt đối không để đích tỷ làm xằng làm bậy.

Thấy Tiết Trường Độ ấp úng hồi lâu, đích tỷ mỉm cười mở miệng:

“Có chuyện gì thì ngài cứ nói đi, Tống gia và Hầu phủ đã kết giao nhiều năm, Thải Vi sẽ cố gắng hết sức.”

Tiết Trường Độ cắn răng đáp lời:

“Ta… ta muốn từ hôn Tuyên Hòa!”

“Xoảng!”, tách trà trong tay nhị tỷ vỡ nát trên mặt đất, nàng che mặt chạy ra ngoài.

“Tuyên Hòa!”, Tiết Trường Độ không đành lòng nên đuổi theo vài bước, cuối cùng cũng phải dừng chân.

Hắn quay lại nhìn thẳng vào đích tỷ:

“Là do ta có lỗi với Tuyên Hòa. Ta đã có người trong lòng, dù thế nào cũng phải cho nàng ấy một danh phận… Ta sẵn sàng chấp nhận mọi hình phạt!”

Các trưởng lão sôi nổi chỉ trích Tiểu Hầu gia không có đạo đức, nhưng đích tỷ lại đứng lên chắp tay với Tiết Trường Độ.

“Xin Tiểu Hầu gia hãy nói chuyện với ta một chút.”

Tiết Trường Độ chán nản đi theo đích tỷ đến vườn hoa sau nhà.

Vẻ mặt đích tỷ dịu dàng:

“Nếu ngài đã không có tình cảm nam nữ với Tuyên Hòa thì chúng ta cũng không thể ép buộc được.”

“Ta sẽ giúp ngài khuyên nhủ Tuyên Hòa. Hai người đã quen biết từ nhỏ rồi, có gặp gỡ thì sẽ có chia ly, chỉ là…”

Đích tỷ cố tình dừng lại giữa chừng:

Tiết Trường Độ vội vàng hỏi lại:

“Chỉ là cái gì? Chỉ cần có thể khiến Tuyên Hòa dễ chịu hơn thì ta sẵn sàng làm hết!”

Đích tỷ mỉm cười:

“Tuyên Hòa vốn dĩ cao ngạo, chắc chắn sẽ không tin có người có thể chiếm được trái tim của ngài. Tốt nhất là ngài nên mang cô nương kia đến gặp Tuyên Hòa một lần, cùng nhau cầu xin Tuyên Hòa tha thứ, sau đó lại có ta ở bên khuyên bảo, nàng sẽ buông bỏ nhanh thôi!”

Tiết Trường Độ vui mừng khôn xiết, không hề nghi ngờ gì mà hỏi lại đích tỷ:

“Thật sao? Vậy ta sẽ lập tức trở về dẫn theo Trân Nương tới đây!”

Nhìn Tiểu Hầu gia chạy nhanh như gió, đích tỷ mỉm cười nham hiểm: 

“Đồ ngu!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8