Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trốn Khỏi Thằng Nhãi Hư Đốn
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:46:52 | Lượt xem: 2

Tôi gửi đơn xin ly hôn lên tòa án bằng tốc độ nhanh nhất, nhưng mà lần đầu mở phiên toà, bởi vì Chúc Mẫn than thở khóc lóc giả vờ thật sự sám hối, nên tòa án cũng không phán quyết cho phép ly hôn, mà muốn khởi tố lần nữa thì chỉ có thể đợi đến sáu tháng sau.

Tôi có hơi nhụt chí.

Tôi hẹn Cát Vĩ uống rượu, anh ấy là cấp trên trong công việc đầu tiên tôi làm khi tới thành phố này, mặc dù sau này anh ấy tự lập nghiệp riêng nhưng tình cảm giữa chúng tôi cũng không rạn nứt chút nào.

Uống vài chén rượu xuống bụng, Cát Vĩ nhìn ra tâm trạng của tôi không ổn, dưới sự truy hỏi liên tục, tôi bộc lộ tiếng lòng của tôi với anh ấy.

Tôi nói: “Tôi nhất định phải ly hôn, không thì tôi sẽ phải chùi đ.í.t cho cả cái nhà kia, vĩnh viễn không thấy mặt trời.”

Cát Vĩ hỏi: “Vì sao cô ta không chịu ly hôn, chẳng lẽ là còn nhớ tình cũ?”

Tôi cười nhạo: “Cái rắm ấy, còn không phải sợ ly hôn thì không có ai nuôi cả nhà cô ta sao, người nhà đó đều là quỷ hút máu, ngoại trừ tôi thì đi đâu tìm được kẻ phá của thứ hai chứ.”

Cát Vĩ “A” một tiếng: “Thì ra là vì tiền à.”

Anh ấy suy tư một hồi, lại hỏi tôi: “Nhà vợ cậu ở tòa nhà đường Quý Dương bên kia đúng không, căn mặt tiền đứng tên vợ chồng cậu có phải ở khu chợ bán thức ăn đường Hà Đông không?”

Tôi gật đầu.

Anh ấy hưng phấn chợt vỗ đùi: “Vậy cũng dễ làm, cậu cứ chờ đấy, tôi nghĩ cách cho cậu, không đến một tháng, chắc chắn cô ta sẽ cầu xin ly hôn với cậu.”

Tôi liên tục truy hỏi, anh ấy lại không nói gì, nói rằng phải cho tôi một niềm vui bất ngờ.

6

Tôi không ngờ Chúc Mẫn thật sự chủ động tới tìm tôi bàn chuyện ly hôn nhanh như thế, mà còn trực tiếp hẹn ở cục Dân Chính.

Cô ấy vênh váo tự đắc móc một trang giấy từ trong túi ra, lắc lư trước mặt của tôi:

“Không phải anh muốn ly hôn sao? Ký vào đây là ly hôn! Ly hôn sớm đi.”

Tôi cầm lên nhìn, là một bản thỏa thuận ly hôn, trong thỏa thuận để con cái, tiền tiết kiệm và xe đều thuộc về ta, căn nhà đứng tên cô ta ở ngoài thì không cho phép tôi động vào.

Tôi cười khẽ, nhấc bút lên ký tên.

Cô ấy giống như có chuyện gấp gáp, vừa lấy được chứng nhận ly hôn đã đi ra khỏi cửa, tôi theo sát sau đó, thấy cô ta đi lên một chiếc xe BMW màu đỏ.

Xe lao vùn vụt qua trước mắt tôi, tôi lờ mờ cảm thấy người lái xe kia có hơi quen mắt, dường như đã gặp ở đâu rồi.

Tôi còn chưa nghĩ kỹ, Cát Vĩ đã gọi điện thoại tới:

“Sao rồi, ly hôn chưa?”

Tôi cúi đầu nhìn giấy ly hôn còn siết trong tay một chút, lên tiếng.

“Vậy được, ly hôn rồi là được, còn không ly hôn thì em trai tôi sẽ khổ sở mệt c.h.ế.t mất. Vậy buổi tối ra ngoài uống một chén nhé? Tiện thể tạ ơn người có công luôn.”

Tôi bị lời anh ấy nói làm cho sững sờ, em trai? Người có công?

Tôi còn chưa lấy lại tinh thần, điện thoại có tin nhắn đến, tôi nhìn thấy là Chúc Mẫn gửi tới, bèn cúp máy Cát Vĩ trước, hẹn lát nữa sẽ liên lạc lại.

Chúc Mẫn nhắn tin wechat, đã ly hôn thì cũng đừng liên quan nữa, kêu tôi xế chiều hôm nay quay về dọn sạch tất cả mọi thứ của tôi và Quả Quả đi, quá thời hạn thì không đợi nữa.

Dáng vẻ không kịp chờ đợi này, càng khiến tôi tò mò rốt cuộc Cát Vĩ dùng cách gì khiến cô ấy làm quyết liệt như vậy.

Tôi đón Quả Quả ở trường học, đi tới cái nhà kia dọn đồ đi, sở dĩ mang theo Quả Quả là bởi vì bên trong còn có rất nhiều đồ chơi mà con bé thích, lần trước dọn nhà vội vàng không thể mang đi, Quả Quả vẫn luôn nhớ mãi không quên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8