Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trống Da Người
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:12:13 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đêm, hoàng thượng lại lật thẻ bài của .

Ta thở dài, bảo A Tự ngâm một ấm trà lài, nhuận nhuận cổ họng.

Lúc giày vàng của hoàng thượng tiến vào, vừa nuốt xong một chén trà xuống bụng.

“Thiếp tham kiến hoàng thượng.”

Tạ Thừa Ngật nâng dậy, chậm ̃i ngồi xuống bên cạnh.

“Cổ họng tốt hơn chút nào ?”

Ta sửng sốt một chút, ngờ hắn lại để tâm.

“Bẩm hoàng thượng, thiếp đỡ hơn nhiều rồi, ̣ hoàng thượng nhớ mong.”

Tạ Thừa Ngật tự rót cho mình một cốc trà, nhấp một ngụm liền nhíu mày.

“Trà này…bỏ , chỗ trẫm có trà tiến cống, nàng đều lấy cả .”

Ta cúi đầu dám nhìn hắn:

“Hoàng thượng, thiếp chỉ là muốn dưỡng cổ họng, phân biệt tốt xấu, chớ để lãng phí mới đúng.”

Tạ Thừa Ngật uống loại trà nữa, đẩy xa một chút:

“Chính là cho nàng, cần nói nhiều nữa.”

“Trẫm vẫn dùng bữa, truyền thiện .”

Đợi Tạ Thừa Ngật ăn xong từng bát từng bát mang lên xong, mới biết bình thường ăn đó đều chỉ là biểu diễn mà thôi.

Kinh ngạc và hâm mộ trong mắt thể giấu được, khiến cho Tạ Thừa Ngật liếc mắt.

“Sao nào, bình thường Ngự Thiện Phòng thiếu đồ ăn của nàng ?”

Ta lắc lắc đầu: “Không phải, là do thiếp ăn rất ít.”

Trước mặt đặt một đôi đũa ngọc, hoa văn tinh xảo phức ̣p.

Tạ Thừa Ngật gắp cho một miếng rau: “Ăn thanh đạm một chút, tốt cho cổ họng.”

Ta gật đầu, Ngự thiện phòng này quả nhiên nhìn người, rau của hoàng thượng cũng đều là mỹ vị khác.

Ta lại nhịn được, ăn thêm ít.

Tốt rồi, ăn no đến nỗi động đậy nổi.

Tạ Thừa Ngật cười khẽ một tiếng:

“Dáng vẻ này của nàng giống như từng ăn cơm vậy.”

Ta vô cùng xấu hổ: “Nhìn thấy hoàng thượng liền kích động, quản nổi miệng mình.”

Tạ Thừa Ngật đứng dậy: “Đi thôi, dẫn nàng tiêu thực.”

Ta càng xấu hổ hơn.

viện tử này của mới bao lớn chứ, một vòng liền đến cuối rồi.

Tạ Thừa Ngật dứt khoát dừng lại, nhìn gốc cây xuất thần.

“Trẫm từng nói, nàng rất giống một người, còn nhớ ?”

Ta gật đầu.

Hắn lại tiếp tục thất thần, bắt đầu tự biên tự diễn nói:

“Nàng thích ca hát, giống như nàng vậy, trẫm quen biết nàng ấy ba năm có thừa, có lẽ vị trí hoàng phi sẽ là của nàng , nhưng mà…”

Ta nói gì, làm một người ngoan ngoãn.

“Nàng ấy chết rồi, chết vì tranh đấu giữa nữ nhân.”

“Phụ hoàng ép cưới nàng, cưới nữ nhân ác độc , nàng một lòng chỉ muốn tranh sủng, ép nàng ấy chỗ chết.”

“Lăng trì treo cổ, cho dù là khổ hình cũng bằng phương thức như vậy.”

Trong mắt Tạ Thừa Ngật lóe lên 1 tia thù hận.

“Vì vậy, liền để nàng cũng lựa chọn kiểu chết này, chỉ có điều để nàng chết thống khoái như vậy mà thôi.”

Ta co rúm một chút.

Nam nhân này cũng rất độc ác. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8