Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trông em rất giống cô ấy
5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:47:39 | Lượt xem: 2

8

Nghe được câu này, tôi phải thừa nhận rằng tôi đã nghĩ đến Cố Vũ một cách vô vọng. Nếu anh ta có thể đối xử với tôi như Lý Nghị, có lẽ chúng tôi đã không đến mức như ngày hôm nay.

“Có lẽ không lâu nữa tôi sẽ rời xa anh ấy.” Tôi nói với một nụ cười bất lực. Chúc Vi Vi đã trở lại, tôi không còn lý do gì để ở lại nữa.

“Nếu không hợp thì chia tay. Không cần phải tự trách mình.”

“Ừ.” Tôi gật đầu, nhưng nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Lúc này, tôi sâu sắc nhận ra mình không muốn rời xa Cố Vũ chút nào.

Có lẽ Lý Nghị không muốn tôi không vui nên nhanh chóng đổi chủ đề. Anh ấy kể cho tôi nghe về những người và những chuyện thú vị anh ấy gặp khi làm việc, cũng nói về niềm vui và sự chia tay của các gia đình khác. Sau khi nghe được nhiều điều như vậy, tôi cảm thấy thực sự thư giãn.

“Lý Nghị, cảm ơn anh.”

“Không sao đâu, chúng ta là bạn bè.” Lý Nghị cho tôi biết thông tin liên lạc của anh ấy: “Sau này nếu cảm thấy không ổn, có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ luôn ở bên em miễn là em cần tôi.”

Nhìn vào đối mắt đang nhìn tôi một cách chân thành, tôi cảm thấy rất quen thuộc. Đó là biểu hiện của tôi khi nhìn Cố Vũ. Thì ra Tống Nghị đối xử với tôi cũng giống như tôi đối xử với Cố Vũ. Sau bao nhiêu năm điều đó cũng không thay đổi.

“Lý Nghị, anh là người rất tốt, sau này nhất định sẽ gặp được người phù hợp với anh.”

“Tôi đã gặp người đó từ khi còn học đại học.”

Tôi không bắt kịp chủ đề của anh ấy, tìm cớ rồi vội vàng rời đi.

Khi tôi về đến nhà, Cố Vũ đã ở đó.

“Tới phòng làm việc của tôi.” Sau khi để lại những lời này, anh ta nhanh chóng đi lên lầu.

Từ giọng điệu của Cố Vũ tôi thấy dường như anh ta đang có tâm trạng không tốt.

“Em đi đâu thế?” Cố Vũ hỏi tôi: “Không phải tan làm sớm sao?”

“Đi…”

Ban đầu tôi định nói là bệnh viện, nhưng nhanh chóng thay đổi ý định. Dù sao thì hôm nay tôi cũng không làm kiểm tra nên sẽ không phải là một ý kiến hay nếu nói điều gì đó có thể khiến người khác hiểu lầm.

“Không có gì, chỉ là gặp gỡ bạn cũ thôi.”

“Bạn cũ?” Cố Vũ tức giận cười: “Em đang nói Lý Nghị sao?”

“Sao anh biết?” Tôi bối rối.

Lúc đó anh ta có ở gần đó không? Không phải anh ta đã đến công ty khác để bàn chuyện hợp tác sao? Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa là tôi tò mò tại sao anh ta lại biết tên Lý Nghị.

“Anh biết anh ấy sao?”

Một sinh viên y khoa và một sinh viên tài chính, thật khó để tôi tưởng tượng họ sẽ tương tác như thế nào ở trường đại học.

“Không quan trọng.” Cố Vũ vẫn giữ vẻ mặt như cũ: “Em tan làm sớm chỉ vì gặp người đàn ông đó thôi à?”

“Gặp người đàn ông đó là sao?”

Tôi tự nhận mình là người có tính tình tương đối ôn hòa, nhưng vào lúc này, không hiểu sao tôi lại cảm thấy như sắp bùng cháy.

[Bạn đang đọc Trông em rất giống cô ấy được edit và dăng tại Monkeyd và Nhân Trí page]

9

Giữa tôi và Lý Nghị không có chuyện gì, nhưng tại sao anh ta lại nói giống như tôi ngoại tình sau lưng anh ta vậy?

“Không phải anh bảo tôi tan làm sớm sao?”

“Vậy cũng không phải để tiện cho em đi gặp người đàn ông khác”

Được rồi. Tôi ậm ừ lạnh lùng, trong lòng cảm thấy buồn bã. Trong mắt Cố Vũ, tôi chính là người phụ nữ không biết kiềm chế như vậy sao?

“Tôi và Lý Nghị không có gì, anh có thời gian nói chuyện với tôi, chi bằng quản lý Chúc Vi Vi của anh cho tốt.”

“Chúc Vi Vi của tôi?”

Nhìn thấy Cố Vũ chau mày, tôi đột nhiên cảm thấy rất vui vẻ. Dù sao thì tôi và anh ta cũng không thể có tương lai, vì vậy tốt hơn hết là hãy làm rõ mọi chuyện ngay từ bây giờ.

“Không phải anh nói tôi là người thay thế cho người khác? Người này là ám chỉ Chúc Vi Vi. Bây giờ cô ta đã trở lại, anh có nên để tôi đi không?”

Bả vai Cố Vũ run lên: “Em thật sự muốn rời đi?”

“Đúng.”

Tốt hơn hết là nên kết thúc mối quan hệ không có kết quả này càng sớm càng tốt.

“Cố Vũ, chúng ta ly hôn đi. Tôi là người phá vỡ hợp đồng trước. Khoản tiền mà lẽ ra anh phải trả trong thỏa thuận có thể dừng lại kể từ bây giờ.”

Tôi không nhìn lại, quay người đi vào phòng ngủ và khóa cửa lại. Tôi rúc trong chăn mà cứ run rẩy, nước mắt rơi xuống. Ta không biết mình đang tức giận với ai, rốt cuộc là đang tức giận cái gì.

Tôi bị làm sao vậy? Tôi cảm thấy buồn cười. Chẳng phải tôi luôn tự hào là mình điềm tĩnh và tự chủ sao? Tại sao bây giờ tôi không thể chịu đựng được sự bất bình này? Sau một đêm mất ngủ, tôi đã rút ra được kết luận. Nguyên nhân là vì tôi quá thích Cố Vũ.

Khi trời gần sáng, cuối cùng tôi cũng cảm thấy buồn ngủ. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi một lát thì tôi đã bị đánh thức bởi một cơn đau ở bụng. Với sự giúp đỡ của dì dọn phòng, tôi miễn cưỡng lên xe lao thẳng đến bệnh viện. Sau khi rời khỏi phòng khám, tôi ngồi trên ghế dài trong sân rất lâu và không thể hồi phục được.

“Tống Di, em sao vậy?” Lý Nghị tìm tới tôi.

“Lý Nghị.” Lúc này tôi đã rơi nước mắt: “Bác sĩ nói tôi có thai. Đây là lừa tôi phải không?”

Làm sao tôi, một người sắp ly hôn, lại có thể mang thai vào lúc này?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8