Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh Làm Chủ Mẫu: Ba Năm Ôm Trọn Năm Con
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:55:17 | Lượt xem: 3

2.

Giọng nàng ta mang theo tiếng nức nở, ánh mắt vội vàng đảo quanh thư phòng, cuối cùng khóa chặt vào Thẩm Minh Nguyệt đang bưng khay điểm tâm, đứng ngay cửa ra vào, tiến không được mà lui cũng chẳng xong.

“Cô ta là giả!”

“Cô ta căn bản không phải là nữ nhi của người, chính cô ta hại ta phải chịu khổ nhiều năm như vậy!”

“Là thật hay giả—!”

Hầu gia đột nhiên ngắt lời nàng ta, lông mày nhíu chặt như có thể kẹp chết ruồi.

Cũng chẳng phải vì Thẩm Minh Nguyệt, mà là vì tiểu ngũ Thẩm Nhu nhân lúc hỗn loạn đã chớp thời cơ, vươn tay chộp lấy cái chặn giấy trên thư án, chuẩn bị nhét vào miệng gặm.

“Tiểu tử thối, cái đó mà cũng ăn được à?” Hầu gia mắt nhanh tay lẹ, túm ngay cổ áo sau của Thẩm Nhu, giật lại cái chặn giấy, sắc mặt xanh mét, “Thứ này mà cắn xuống, phụ thân phải chuẩn bị hậu sự sớm cho con mất thôi!”

Tô Uyển Nhi: “…”

Tâm trạng bi phẫn nàng ta vừa gồng lên lập tức bị cắt ngang, biểu cảm cứng đờ trên mặt, không biết nên tiếp tục khóc hay nên hoảng hốt trước cảnh tượng rối như nồi canh trong phòng.

Ta trong lòng cười muốn lăn lộn.

Tô Uyển Nhi nhìn đám người trong phòng vì một đứa trẻ nghịch ngợm mà gà bay chó sủa, chẳng ai buồn để tâm đến lời tố cáo của nàng ta, khăn tay trong tay bị siết đến gần rách. Nàng ta hít sâu một hơi, quyết định phớt lờ cảnh tượng buồn cười trước mắt, cố chấp kéo kịch bản về lại tuyến chính:

“Hầu gia, lời ta nói đều là thật! Những năm qua sống ở bên ngoài, ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, chỉ mong một ngày được nhận tổ quy tông!”

Bị gọi tên, Thẩm Minh Nguyệt đứng ở cửa, tay bưng khay bánh hoa quế, viền mắt lập tức đỏ hoe.

Bộ dạng nhu nhược khiến người thương của nàng, càng khiến Tô Uyển Nhi thêm chói mắt.

Giọng nàng ta trở nên sắc bén: “Cha, người nhìn kìa, cô ta cái bộ dạng giả vờ đáng thương đó, chỗ nào giống người với mẫu thân chứ!”

Hầu gia nhìn dáng vẻ kích động của nàng, lông mày càng nhíu chặt.

Tô Uyển Nhi thấy hắn chỉ cau mày chứ không nói gì, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên đỉnh đầu.Đọc full tại page Nguyệt hoa các

Theo lẽ thường, hắn phải lập tức nhận nàng ta về, rồi đuổi Thẩm Minh Nguyệt ra ngoài mới đúng!

Còn cả người đàn bà không hiểu từ đâu chui ra kia nữa.

Nàng ta quay phắt sang nhìn ta, ánh mắt đầy căm ghét không chút che giấu.

Rõ ràng kiếp trước ta chỉ là một tiểu nha hoàn!

“Còn dám giả vờ!” Tô Uyển Nhi hét toáng lên, đột ngột lao về phía Thẩm Minh Nguyệt đang đứng ngoài cửa, đưa tay đẩy mạnh một cái!

“Choang!”

Khay điểm tâm rơi xuống đất, những miếng bánh hoa quế tinh xảo lăn khắp nơi.

Thẩm Minh Nguyệt ngã ngồi bịch xuống đất, cùi chỏ đập mạnh vào bậu cửa, bật khóc “oa” một tiếng.

“Minh Nguyệt tỷ tỷ!”

“Tỷ tỷ!”

Mấy đứa trẻ đồng thanh kêu lên, lão đại Thẩm Hành và lão nhị Thẩm Dao lập tức chạy tới đỡ nàng dậy.

Sắc mặt Hầu gia lập tức trầm xuống.

Ban đầu, hắn còn giữ lại chút quan sát, cũng có vài phần thương cảm vì “huyết mạch duy nhất của chính thất thất lạc bên ngoài”.

Nhưng giờ phút này, nhìn thấy Tô Uyển Nhi ra tay độc ác, không nể nang chút nào, thì chút thương cảm kia ngay lập tức bị sự chán ghét mạnh mẽ thay thế.

“Quá đáng!” Hầu gia vỗ mạnh xuống bàn, giọng lạnh lùng đầy giận dữ không thể nghi ngờ.

“Ai cho phép ngươi động tay động chân trong Hầu phủ của bản hầu!”

Tô Uyển Nhi bị quát đến ngẩn ra, rồi càng thêm tủi thân và bất bình:

“Cha, cô ta là giả! Cô ta cướp đi tất cả của con! Con chỉ đẩy cô ta một cái thì sao chứ? Cô ta hưởng phúc mười sáu năm, con chịu khổ mười sáu năm, chuyện này công bằng chắc?”

Công bằng? Hầu gia suýt cười vì tức, còn chưa kịp mở miệng trừng phạt nàng ta thì ta đã ngăn lại.

“Hầu gia, Uyển Nhi lưu lạc bên ngoài nhiều năm, có khi bị người xấu dạy hư, đừng dọa đến đám trẻ.”

Ta học theo kiểu cách “lùi một bước tiến hai bước” mà kiếp trước nàng hay dùng.

Ánh mắt Hầu gia bớt giận vài phần: “Nàng đúng là mềm lòng quá.”

Nhưng Tô Uyển Nhi thì không nghĩ vậy.

Nàng ta nhìn ta, ánh mắt căm hận tột độ.

“Ta mới là đích nữ duy nhất! Ngươi chỉ là một nha hoàn thì có tư cách gì mà đứng trước mặt ta nói chuyện!”

3.

Tiếng hét này của Tô Uyển Nhi có thể nói là chấn động trời đất.

Ngay cả lão ngũ Thẩm Nhu đang nằm bò ra đất định xem có nhặt lại bánh hoa quế để ăn được không, cũng bị dọa đến nấc một cái.

Lửa giận của Hầu gia vừa được ta dập bớt một phần, “phừng” một tiếng lại bốc lên còn cao hơn trước.

“Quá hỗn!”

Lần này hắn thật sự nổi giận, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đông đá, “Ai dạy ngươi quy củ vậy! Thanh Hòa là tam phẩm cáo mệnh phu nhân được Hoàng Thượng đích thân ban chỉ, là chính thất ta cưới hỏi đàng hoàng! Ngươi là cái thứ gì, cũng dám ở đây chỉ trỏ, bôi nhọ chủ mẫu?”

Tô Uyển Nhi bị hắn quát đến run rẩy cả người, nhưng nàng ta vẫn vững tin rằng mình là huyết mạch duy nhất của Hầu phủ:

“Bà ta chẳng qua là nhờ cái bụng mà leo lên vị trí đó! Nếu không có bà ta—”

“Bốp!”

Một cái tát vang dội ngắt ngang lời nói càng lúc càng khó nghe của nàng.

Không phải Hầu gia, cũng không phải ta.

Là Thẩm Minh Nguyệt – người vừa còn đang ôm cùi chỏ khóc thút thít.

Chẳng biết nàng lấy đâu ra sức, lao thẳng đến trước mặt Tô Uyển Nhi, dùng tay chưa bị thương tát nàng ta một cái thật mạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8