Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng sinh: Nữ sinh báo thù
Chương 3-4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:48:49 | Lượt xem: 2

Đột nhiên tôi nghe thấy ở giường bên cạnh vang lên tiếng động, suy nghĩ rút đi như thủy triều.

Tôi thầm nghĩ: Chết rồi, là chú mèo ham ăn Trương Khả kia.

Lúc tôi kéo màn giường ra đã thấy Trương Khả gắp một miếng sushi cho vào miệng.

Tôi vội nhìn thoáng qua khay sushi trong tay Giang Đình Đình, vẫn còn may không phải miếng kia.

Lúc này, sau khi Giang Đình Đình phát hiện ra tôi, tỏ vẻ kiêu ngạo nói với tôi:

“Lâm Nguyệt, đây là sushi bạn trai tôi bỏ một ngàn tệ mua cho tôi, cậu cũng qua đây ăn thử đi.”

Tôi nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô ta, nhớ đến chuyện ở kiếp trước mẹ cô ta nói cô ta là vợ bé.

Tôi hận cô ta, dám làm không dám chịu, vậy mà còn đẩy tôi ra làm lá chắn.

Trương Khả vừa nhai vừa nói: “Nguyệt Nguyệt, cậu cũng mau chóng ăn một miếng đi, ngon lắm.”

Cô ấy vừa nói xong lại gắp một miếng.

Tôi sợ cô ấy gắp miếng kia, cũng may cô ấy chọn gắp miếng to.

Giang Đình Đình đưa sushi đến trước mặt tôi, tôi suy nghĩ.

Tôi gắp lên miếng sushi làm hại tôi bị tiêu chảy mấy ngày ở kiếp trước…

“Đinh Đình, đây là đồ bạn trai đặc biệt mua cho cậu ăn, cậu còn chưa ăn nữa. Hay là cậu ăn một miếng trước đi.”

Giang Đình Đình không nghĩ đến chuyện tôi sẽ đưa cho cô ta, cô ta giật nảy mình.

Trương Khả đang nhai, ánh mắt trông mong nhìn miếng sushi khác trong tay Giang Đình Đình.

Cô ấy đứng bên cạnh, giọng điệu nóng nảy nói:

“Đúng đó, Đình Đình, đây là đồ bạn trai đặc biệt mua cho cậu, cậu mau ăn một miếng đi, rất ngon đó.”

Giang Đình Đình nghe Trương Khả nói vậy, kiêu ngạo nói:

“Chắc chắn là ngon rồi, phần sushi này bạn trai tôi bỏ ra một nghìn tệ mua cho tôi đấy, một phần sushi này bằng nửa tháng phí sinh hoạt của các cậu rồi.”

Trương Khả nghe Giang Đình Đình nói vậy, ngay cả đồ ngốc cũng hiểu cô ta đang khoe khoang, khoe cô ta có bạn trai giàu có.

Trong chớp mắt, cô ấy cảm thầy phần sushi này khó mà nuốt xuống bụng.

Mà tôi chú ý đến miếng sushi trên tay tôi, Giang Đình Đình có thể ăn hết không.

Giang Đình Đình phát hiện sắc mặt Trương Khả không vui, ý thức được mình nói sai rồi.

Cô ta vội nói: “Khả Khả, cậu đừng hiểu lầm tôi, tôi chưa từng nói cậu không có tiền ăn.”

Tôi nghe Giang Đình Đình nói thế, không biết cô ta ngốc thật hay EQ thấp.

Trương Khả nghe cô ta nói vậy, tức giận nói: “Tự cậu ăn đi.”

Cô ấy nói xong câu đó, bỏ đũa xuống quay về giường nằm.

Giang Đình Đình vừa nghĩ đến chuyện bạn trai mình bỏ số tiền lớn để mua sushi, cho Trương Khả ăn mà còn không được nói gì.

Nếu không phải Trương Khả có anh họ cơ bụng 188 học ở học viện sát vách thì cô ta đã muốn mắng rồi.

Tôi nhìn hai người bọn họ lại cãi nhau, lười biếng làm người giảng hòa.

Quan hệ của hai người bọn họ lúc tốt lúc xấu, giống như một thứ đồ dễ vỡ, ý kiến không hợp sẽ nát…

Hoặc có thể nói là “Tình chị em plastic”.

Dù sao, những chuyện này không quan trọng.

Tôi kìm nén sự kích động trong lòng, nói: “Đình Đình, cậu mau nếm thử sushi bạn trai mua cho cậu đi.”

Giang Đình Đình thấy tôi còn gắp miếng sushi kia, thầm nghĩ: Vẫn là Lâm Nguyệt biết làm người, không giống Trương Khả ngày nào cũng chỉ biết nhăn mặt.

Cuối cùng, dưới ánh mắt mong chờ của tôi, Giang Đình Đình ăn miếng sushi kia.

“Đúng là sushi giá một nghìn tệ cũng không tệ!”

Giang Đình Đình vừa ăn vừa lớn tiếng nói, cố ý nói cho Trương Khả nghe.

Trương Khả tức giận đến mức đá vào ván giường.

Hành động này của Trương Khả khiến Giang Đình Đình rất vui vẻ.

“Lâm Nguyệt, cậu cũng ăn một miếng đi.”

Tôi đặt đũa xuống, nói tiếp:

“Đình Đình, bạn trai cậu cố ý mua cho cậu, tôi không ăn đâu.”

Giang Đình Đình nghe tôi nói vậy, trong phút chốc trở nên không vui.

Bởi vì cô ta muốn khoe khoang phần sushi này trong ký túc xá, nhưng tôi không ăn, không hề nói lời khen tặng, không theo ý cô ta.

Tôi nhìn thấy còn năm miếng sushi trong tay cô ta, lại thêm sushi này ăn khá ngon, cô ta chưa từng được ăn đã thèm.

“Được rồi, vậy tôi tự ăn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8