Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh Thành Đồ Đệ Của Bệnh Kiều Sư Tôn
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:34:23 | Lượt xem: 4

Khóe môi ta khẽ cong lên, nở nụ cười nhẹ.

Thiên tài địa bảo, linh quả linh thú! Phú quý trời ban, bổn cô nương đến đón lấy đây!

Các ngươi chính là chỗ dựa cho ngày ta hạ sơn về sau.

Tam sư huynh và ngũ sư huynh đồng thời ôm trán: “Cái gì mà ‘người còn lành lặn’? Muội đặt tiêu chuẩn thấp như thế sao? Này, Vân sư muội”

Kiếp trước. Tông môn Thiên Diễn đã phát hiện một vạt Tinh linh thảo ven hồ phía đông của bí cảnh.

Ta chỉ tay về phía đó: “Sư huynh, chúng ta hãy đi về hướng đông.”

Tông môn Vạn Phật cũng từng tìm được Phật tâm quả ngàn năm trong một động phủ bên hồ phía đông…

Ta chỉ tay về phía trước: “Sư huynh, nơi này có một cái động, trong động còn có một quả linh thảo.”

Môn Linh Thú ở phía Nam thu được một bầy Cửu U băng lang. “Sư huynh, chúng ta đi về hướng Nam.”
“……”
“Sư huynh, chi bằng chúng ta đi về phía Bắc vậy.”

8

Ngày bí cảnh đóng lại, trở về tông môn, tiểu sư muội đã sớm đứng yên bên cạnh sư tôn.

Kiếp trước, ta còn nhớ rõ mồn một hình ảnh ấy—

Tiểu sư muội quỳ gối trước mặt sư tôn, sụt sùi khóc:
“Sư tôn, là Thủy nhi không chăm sóc chu toàn cho các sư huynh, nếu người muốn phạt thì xin phạt Thủy nhi vậy.”
“Vân sư tỷ… tỷ ấy không biết Tuyết liên vạn năm nằm trong Độc Lâm…”
“Nếu những gì sư tôn ban cho Thủy nhi, đều là ban cho Vân sư tỷ, thì Vân sư tỷ cũng sẽ không để tam sư huynh mạo hiểm như thế…”
“Là Thủy nhi quá tham lam rồi…”

Còn hiện tại thì sao?

Tam sư huynh cùng nhị sư huynh ôm túi linh vật căng phồng, phía sau còn có một đàn băng lang đáng yêu ngoan ngoãn theo sau, trên mặt rạng rỡ, thần sắc hớn hở chưa từng thấy.

Ánh mắt sư tôn vô tình quét qua mấy người chúng ta, bỗng dưng, một luồng ánh nhìn nóng rực như thiêu đốt rơi thẳng lên người ta.
Giống hệt như một chú thỏ trắng non nớt bị mãnh thú rình rập.

Ta cúi gằm mặt xuống, không dám nhúc nhích.

Chốc lát sau, sư tôn gật đầu tỏ vẻ hài lòng, mỉm cười nói:
“Không tồi, chuyến này trở về, các ngươi tạm thời không cần hạ sơn nữa.”
“Hãy chuẩn bị thật tốt cho đại điển tông môn một tháng sau.”
“Dao nhi, chuyện này giao cho con phụ trách.”

Mọi người đồng thanh: “Đồ nhi tuân mệnh.”

Một đoạn thời gian sau đó, phong ba lặng sóng. Tiểu sư muội cũng yên ắng, không gây chuyện. Nhưng… sư tôn lại bắt đầu rồi.

Ta không chỉ phải đề phòng tiểu sư muội, mà còn phải dè chừng vị sư tôn cầm thú kia.

Sư tôn dường như phát giác được gì đó, liền cố ý gọi ta vào đại điện “nghe giáo huấn” trước mặt bao người.

Trong tông môn, có quy củ. Đệ tử không thể công khai cãi lời sư tôn trước mặt mọi người. Chẳng hay ho gì mà còn bị xem là đại nghịch bất đạo.

Mang theo áp lực lẫn bất an, ta run rẩy theo bước sư tôn vào hậu điện.

Sư tôn nửa nằm trên nhuyễn tháp, tay cầm chén trà nhấp một ngụm. Mái tóc bạc như tuyết xuôi dọc theo thắt lưng mà buông xõa.

Một đạo linh lực vút qua — cửa điện lập tức đóng sầm lại.

“Soạt soạt soạt.” Ba tầng cấm chế liên tiếp hạ xuống.

Sư tôn thong thả ngồi dậy, ngón tay trắng như ngọc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn gỗ.

Chân ta bủn rủn, suýt nữa thì quỳ rạp tại chỗ.

Thế nhưng… ta lại quỳ không xuống.

Sư tôn bước mấy bước đến gần, đưa tay ôm chặt lấy ta vào lòng.
Ánh mắt rực cháy, từng chữ từng chữ nói ra như khắc sâu vào tim phổi:
“Dao nhi, là đang cố tình tránh vi sư sao?”

Ta khẽ cắn môi:
“Đồ nhi… không dám.”

【Không tránh ngươi thì ta còn phải cười tươi nghênh đón chắc?】
【Một kẻ giả nhân giả nghĩa như ngươi.】
【Chân trời góc bể làm nhà, muốn đi liền đi.】

Sư tôn hơi nheo mắt, lạnh lẽo cất lời: “Còn muốn chạy?”

“Ta khi nào nói…”

Chưa kịp dứt lời, bất ngờ— một nụ hôn dữ dội của sư tôn đã rơi xuống.

Toàn thân ta mềm nhũn vì nụ hôn ấy, muốn đẩy hắn ra nhưng không còn chút sức lực.

“Dao nhi ngoan.”

Sư tôn một tay bế bổng ta, đặt thẳng lên giường.

Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo truyền đến, nóng bỏng, tê dại.

Ta vùng vẫy muốn ngồi dậy. Sư tôn lại bất ngờ vỗ mạnh lên mông ta một cái: “Nghe lời, đừng nhúc nhích.”

Ta đờ người như bị sét đánh…

Chết thật rồi!

【Tiêu Mạc Hàn, tên cầm thú điên rồ này!】

Sư tôn bật cười khẽ. Lại cúi người xuống sát bên tai ta…

【Cười cái đầu ngươi… ưm…】

9

Ta đã hiểu rõ rồi. Sư tôn Tiêu Mạc Hàn của ta là một tên cầm thú, một kẻ điên bệnh hoạn.

Nhưng điều ta không hiểu được là— tiểu sư muội thầm mến sư tôn,
sư tôn cũng yêu tiểu sư muội.

Sư tôn có tiểu bạch liên trong lòng, mà vẫn còn muốn dây dưa cùng ta.

Kiếp trước, tuy sư tôn mắt mù, nhưng chí ít cũng chưa đến mức bại hoại như thế.

Ta mang một đôi môi sưng đỏ quay về Minh Ngộ viện, vừa về đến nơi, liền thấy tiểu sư muội bưng một đĩa bánh đào hoa tô tới trước mặt ta.

“Vân sư tỷ, đây là đào hoa tô Thủy nhi đặc biệt làm cho tỷ, tỷ nếm thử xem?”

Chuyện bất thường, tất có mưu mô.

Đừng nói là đào hoa tô… từ ngày nàng ta đến viện khác, ngay cả vụn bánh ta còn chưa từng thấy.

Thấy ta không động đậy, tiểu sư muội liền tự tay cầm một miếng nhét vào miệng ta.

Ta: “……”

Nàng ta lại tỏ ra ân cần: “Vân sư tỷ, chẳng bao lâu nữa là đến đại điển tông môn rồi.”
“Hay là sư tỷ đến bẩm với sư tôn, giao hết việc ấy cho Thủy nhi xử lý có được chăng?”

Y hệt như kiếp trước. Hóa ra vẫn là vì chuyện đại điển tông môn.

Quả nhiên… tiểu sư muội sao có thể bỏ qua cơ hội xuất đầu lộ diện này?

Đây chính là cơ hội để nàng ta phô bày bản thân trước mặt các đại môn phái.

Thế nhưng, khác với kiếp trước một chút.

Chương 6 tiếp :

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8