Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh: Tôi Không Cần Anh Nữa
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:12:49 | Lượt xem: 1

Chứng kiến mối tình đơn phương kéo dài suốt mười năm của Thẩm Thanh Thệ.

Ngày đầu tiên chuyển trường, anh nhận được một viên kẹo từ hoa khôi ngồi bàn trên cùng nụ cười thân thiện.

Như một tia nắng len lỏi vào trái tim tăm tối của anh.

Đó là lần đầu tiên chàng thiếu niên u uất, bị bạo hành gia đình và bắt nạt nhận được sự thiện ý thuần khiết, không vụ lợi.

Kể từ đó, anh chìm đắm.

Muốn giam cầm cô ta, muốn chiếm hữu cô ta, muốn cô ta chỉ cười với một mình anh.

Nhưng lại không nỡ kéo cô gái rạng rỡ như vậy vào bóng tối.

R.a.n, không phải Nham, mà là Nhiên.

Là món quà cưới anh dành tặng cô ta.

Đọc từ đầu đến cuối, những dòng nhắc về tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

【Bạn cùng bàn mới thật phiền phức, quản nhiều chuyện.】

【…】

【Cưới rồi, hơi hối hận, nhưng phải có trách nhiệm với cô ấy.】

Bữa sáng tôi sợ anh bị hạ đường huyết nên đã mang đến, tôi thay anh đuổi đám đầu gấu đi, bàn tay tôi nắm chặt kéo anh chạy khỏi đám cháy do người cha điên rồ gây ra, sự đồng hành, an ủi của tôi suốt bao năm qua… anh không hề nhắc đến một chữ.

Điều khiến anh nhớ mãi không quên, chỉ có nụ cười rạng rỡ năm nào của Hứa An Nhiên.

Từng chữ, từng chữ của anh như ngàn vạn mũi d.a.o đ.â.m vào tim tôi.

Tôi siết chặt tay, hít một hơi thật sâu.

Trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi gỗ thông thanh mát trên cơ thể anh.

Tôi thấy buồn nôn.

Có những người, thật sự rất tồi tệ, không xứng đáng được cứu rỗi, không xứng đáng được yêu thương.

Tôi đặt tay lên bụng.

Anh không xứng để tôi sinh con cho anh.

Tôi vừa định đứng dậy, bỗng nghe thấy tiếng động ở cửa.

Hai bóng người đẩy cửa bước vào.

**3**

Là Tần Dã, bạn thân của Thẩm Thanh Thệ và Hứa An Nhiên.

Mắt Tần Dã đỏ hoe, giọng khàn đặc.

“Căn biệt thự này, là Thanh Thệ để lại cho cậu.”

“Cậu từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy. Năm đó, Thanh Thệ bị trầm cảm suýt chút nữa không thể vượt qua, chính là nhìn ảnh của cậu mà cậu ấy mới có thể vực dậy tinh thần.”

Hứa An Nhiên đứng ngây người tại chỗ, đôi mắt phủ một tầng sương mờ.

“Sau khi được tuyển thẳng, đáng lẽ cậu ấy không cần đến lớp nữa, nhưng chỉ vì muốn nhìn cậu thêm vài lần, nên ngày nào cũng…”

Nói đến đây, Tần Dã mới nhìn thấy tôi đang đứng sau giá sách.

Anh ta ngẩn người.

Rồi nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét: “Sao cô lại ở đây?”

Anh ta sải bước tới, đẩy mạnh tôi.

“Cút ngay, đừng làm bẩn nơi thanh tịnh duy nhất của Thanh Thệ!”

“Nếu không phải vì cô đeo bám cậu ấy, thì Thanh Thệ đã không ra nông nỗi này!”

Bị đẩy loạng choạng, bụng dưới tôi đau âm ỉ.

Tôi đứng vững, giơ tay tát mạnh anh ta một cái.

“Liên quan gì đến tôi!”

“Tôi chưa từng ép anh ấy yêu tôi, ép anh ấy cưới tôi!”

“Anh ấy bỏ lỡ Hứa An Nhiên là do bản thân anh ấy hèn nhát, đê tiện!”

Giọng nói nghèn nghẹn của Hứa An Nhiên đột nhiên vang lên.

“Anh ấy… không nhận được thư tình mình gửi sao?”

Tôi và Tần Dã đồng thời sững lại.

“Cậu nói gì cơ?”

“Trước kỳ thi đại học, tớ có để một bức thư tình vào ngăn bàn của cậu ấy, nhưng mãi mà không nhận được hồi âm…”

Nói đến đây, cô ta cười chua chát, ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên tia oán hận.

“Là cô đúng không.” Cô ta nhìn tôi chằm chằm.

“Là cô ghen tị với tôi nên đã vứt bức thư đi?”

“Là cô khiến chúng tôi bỏ lỡ nhau mười năm… để giờ đây âm dương cách biệt…”

Tôi không hề biết chuyện này.

Nhưng Tần Dã lại tin.

“Đồ độc phụ!”

Anh ta nghiến răng nghiến lợi lao về phía tôi, bụng tôi đập mạnh vào cạnh bàn.

Cơn đau ập đến dữ dội, m.á.u từ từ thấm ra.

Mắt tôi tối sầm, ngất lịm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8