Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh: Tôi Không Cần Anh Nữa
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:12:54 | Lượt xem: 1

Tôi ghê tởm?

Anh ta thật sự cho rằng, bạch nguyệt quang của anh ta là tiên nữ giáng trần sao?

Không có Thẩm Thanh Thệ, tôi đã có một ngày trôi qua thật dễ chịu.

Tan học, thầy giáo chủ nhiệm giữ tôi lại giúp thầy chấm bài một lúc.

Lúc về đến khu nhà, trời đã gần tối.

Vài cô, dì đang dắt chó đi dạo, vừa đi vừa trò chuyện.

“Nghe nói gì chưa, vừa nãy ở tòa nhà số ba, gã điên đó đánh con trai dã man quá, bị chính con trai mình báo cảnh sát bắt vào bệnh viện tâm thần rồi.”

“Tôi còn đến xem, đúng là tạo nghiệp mà, đứa trẻ đó trông rất ngoan, sao nỡ lòng nào đánh nó như vậy…”

Bước chân tôi khựng lại.

Nhà chúng tôi ở ngay tòa nhà số ba.

Mà gã điên đó, chính là cha của Thẩm Thanh Thệ.

Kiếp trước, ông ta thường xuyên lên cơn điên đánh đập Thẩm Thanh Thệ, đánh đến mức anh ta đầy người thương tích.

Trong ngăn bàn của tôi luôn có sẵn hộp thuốc nhỏ để xử lý vết thương cho anh ta.

Tôi không phải chưa từng đề nghị giúp anh ta báo cảnh sát, nhưng anh ta lại chê tôi nhiều chuyện.

Xem ra kiếp này anh ta đã chọn cách không nhẫn nhịn nữa.

Đi được một đoạn, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thệ đang cuộn tròn trên ghế dài.

Trên trán anh ta rỉ ra m.á.u đỏ tươi, khiến gương mặt vốn đã nhợt nhạt lại càng thêm xanh xao.

Xung quanh đèn đường le lói, gió lạnh thổi tung mái tóc rối bù của anh ta, tôi bất ngờ bắt gặp đôi mắt hoang mang, bất lực.

Tôi dời mắt, lạnh lùng định xoay người bỏ đi.

“Nham Nham…” Anh ta lên tiếng gọi tôi.

Ngay sau đó, như sực tỉnh, anh ta lại trở về vẻ lạnh lùng như trước: “Sao cậu lại ở đây?”

Tên này bị làm sao vậy?

Tôi thấy xui xẻo, vội vàng bước nhanh hơn.

Nhưng anh ta lại đột nhiên cười khẩy.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ phía sau.

“Đừng tưởng tôi không biết, cậu đến để làm thánh mẫu đấy.”

“Cậu thích nhất là lúc người khác khốn khổ, sa cơ lỡ vận, được ra tay giúp đỡ từ trên cao.”

“Cậu cho rằng làm vậy, tôi sẽ thích cậu sao?”

“Hoàn toàn ngược lại.”

“Tôi ghét nhất là bộ dạng giả nhân giả nghĩa của cậu.”

**8**

Tôi sững sờ.

Hiểu ra anh ta đang nói gì, tôi tức giận đến run người.

Hóa ra đây là cách anh ta nhìn tôi?

Sự yêu thích, quan tâm của tôi dành cho anh ta, trong mắt anh ta lại là ban ơn bố thí, là giả tạo?

Mười năm qua tôi đã yêu một kẻ hồ đồ, bất phân thị phi như vậy?

“Anh nhầm rồi.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén để giọng nói bình tĩnh trở lại. “Tôi không đến để làm thánh mẫu.”

Nói rồi, tôi sải bước về phía trước, giơ tay phải lên tát mạnh anh ta một cái.

“Bà đây đến để xem anh có c.h.ế.t không đấy! Phì, đồ sói mắt trắng!”

Đánh xong, tôi trừng mắt nhìn anh ta một cái, xoay người bỏ đi.

Để mặc Thẩm Thanh Thệ ngẩn người đứng đó.

Từ sau cái tát dành tặng cho tên sói mắt trắng kia.

Tôi thấy thoải mái hơn hẳn, ngay cả hô hấp cũng thông suốt hơn.

Ở trường, chúng tôi cũng ngầm hiểu mà coi nhau như người xa lạ.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe ngóng được tin tức của anh ta và Hứa An Nhiên.

Anh ta chép tay mấy trăm trang vở ghi cho Hứa An Nhiên.

Anh ta đánh nhau với đám côn đồ ngoài trường vì Hứa An Nhiên.

Anh ta đạp xe mười mấy cây số mua bánh ngọt mới ra lò cho Hứa An Nhiên.

Trước đây, tôi nhờ anh ta rót hộ cốc nước anh ta còn chê tôi phiền phức.

Quả nhiên, tình yêu đích thực luôn khác biệt.

Đối với chuyện này, tôi vô cùng bình thản, thậm chí còn muốn mắng một câu ngu ngốc.

Tôi từng yêu Thẩm Thanh Thệ, không chỉ vì vẻ ngoài đẹp như tạc tượng của anh ta.

Mà còn vì tôi sùng bái người mạnh mẽ.

Tôi thích hình tượng chàng trai thông minh, tỉnh táo, lạnh lùng nhưng lại có phần yếu đuối của anh ta.

Nhưng giờ nghĩ lại, nếu tôi đi theo con đường của anh ta, tôi sẽ không kém cạnh anh ta.

Vậy thì còn sùng bái ai nữa, bản thân tôi chính là người mạnh mẽ.

Rời xa Thẩm Thanh Thệ, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.

Vệ Tinh chê bai cái bầu không khí ngột ngạt xung quanh Thẩm Thanh Thệ, cũng chuyển sang bàn sau ngồi, ngày nào cũng bám riết lấy tôi hỏi bài.

Sau khi nhìn thấy tài liệu ôn thi tuyển thẳng vào Đại học T của tôi, không biết Tiêu Niên bị trúng gió gì, không ngủ gật nữa, cùng tôi và Vệ Tinh học tập, đến kỳ thi tháng thậm chí còn tiến bộ được hơn một trăm điểm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8