Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh: Tôi Không Cần Anh Nữa
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:12:55 | Lượt xem: 1

Bố mẹ cậu ta nhiệt tình mời tôi và Vệ Tinh đến nhà ăn cơm.

Giữa bữa ăn, mẹ Tiêu Niên niềm nở nắm tay tôi, muốn nhận tôi làm con gái nuôi.

Nhưng lại bị Tiêu Niên ngồi bên cạnh ngăn lại.

Cậu ta đút hai tay vào túi quần, dáng vẻ lười biếng: “Mẹ, nếu mẹ muốn nhận con gái, thì… có cách khác.”

Tôi giả vờ như không hiểu, cúi đầu trêu chọc chú chó nhỏ đang chạy nhảy dưới gầm bàn.

Chú chó con quá đáng yêu, tôi không nhịn được gắp cho nó một miếng ức gà.

Chú chó mừng rỡ biểu diễn cho tôi xem hai vòng lộn ngược.

Nhìn xem.

Đến cả chó cũng biết ơn đấy thôi.

Vậy mà có những người thì không.

**9**

Kỳ thi đang đến gần, tôi bắt đầu lao vào kế hoạch ôn tập của mình.

Thẩm Thanh Thệ dần dần biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

Lần nữa chạm mặt anh ta là ở trước cửa phòng thiết bị thể dục.

Thầy giáo thể dục bảo tôi đi lấy bóng rổ để học.

Vừa đến cửa phòng thiết bị, tôi đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng trước cửa.

Thẩm Thanh Thệ cúi gằm mặt, đuôi mắt đỏ ửng, trông chẳng khác nào chú chó nhà có tang.

Cửa phòng thiết bị hé mở, bên trong truyền đến cuộc trò chuyện rõ mồn một của Hứa An Nhiên và bạn của cô ta.

“An Nhiên, sao cậu còn dám ăn đồ cậu ta tặng vậy? Bố cậu ta là đồ điên đấy, ai biết được người cậu ta có mang virus gì không.” Bạn của cô ta nói với vẻ chán ghét.

“Đừng nói vậy, virus gì chứ.” Giọng nói của Hứa An Nhiên đều đều vang lên. “Là gen di truyền ấy, cậu nhìn xem, cậu ta lúc nào cũng ủ rũ, ủ dột, chắc chắn là bị ảnh hưởng ít nhiều gen của lão già điên đó… Nhưng mà không sao, chơi đùa thôi mà.”

Bạn của cô ta cười lớn: “Hahaha, nhưng mà hình như cậu ta nghiêm túc lắm đấy, nghe nói để nuôi cậu, cậu ta phải đi làm thêm ba công việc, buồn cười c.h.ế.t mất, đúng là đồ l.i.ế.m chó.”

“Ngu ngốc thôi mà, chỉ cần ve vãn vài câu là cắn câu rồi.” Hứa An Nhiên khinh thường cười. “À đúng rồi, trước mặt cậu ta thì đừng nói mấy lời này, cứ tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời là được, con ch.ó điên này tớ vẫn chưa chơi chán đâu.”

Bàn tay cầm bánh kem của Thẩm Thanh Thệ khẽ run.

Tận mắt chứng kiến bạch nguyệt quang sụp đổ, cảm giác chắc hẳn không dễ chịu gì nhỉ.

Thật là…

Đáng đời!

Nghe được những lời này của Hứa An Nhiên, tôi cũng đã rõ.

Với tính cách của cô ta, có lẽ kiếp trước cô ta chưa từng viết thư tình cho Thẩm Thanh Thệ, cô ta nói như vậy chỉ là muốn bôi nhọ tôi, chọc giận Tần Dã.

Kiếp này, tôi không muốn dính líu gì đến vở kịch cẩu huyết của bọn họ nữa, xoay người định bỏ đi.

Nhưng lại bị Thẩm Thanh Thệ túm chặt cổ tay.

“Buông ra!”

Tôi cố vùng vẫy nhưng không thoát được, bị anh ta kéo ra ngoài.

Anh ta như phát điên ấn tôi vào góc tường.

Đôi mắt vốn lạnh lùng, giờ đây đã ngập tràn thù hận.

“Chuyện của bố tôi là do cậu tung tin ra ngoài đúng không?”

“Bạch Nham, bây giờ cậu hài lòng chưa?”

“Cậu thích tôi đến vậy sao? Thích đến mức bất chấp phá hoại tình cảm của tôi và cô ấy?”

Tôi tức giận giơ chân lên đá anh ta một cái.

Sống chung với nhau mười năm, cho dù không có tình yêu thì cũng nên có chút tin tưởng cơ bản chứ.

Nhưng cũng may, tôi đã sớm không còn hy vọng gì vào anh ta nữa rồi.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta:

“Thẩm Thanh Thệ, anh bị hoang tưởng à? Chẳng phải chuyện của bố anh là do chính miệng anh nói vào ngày đầu tiên chuyển trường đến sao?”

“Thích anh? Sao anh mặt dày vậy?”

“Hứa An Nhiên nói đúng, anh đúng là đồ ngu ngốc.”

**10**

Trái với dự đoán, Thẩm Thanh Thệ không hề phản bác.

Như thể có một niềm tin nào đó đang sụp đổ, anh ta trượt dài theo bức tường, cuối cùng ngồi phịch xuống đất.

Tôi cúi đầu nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác hả hê khó tả.

Cảm giác tận mắt chứng kiến người mình yêu sụp đổ ngay trước mắt, tôi rất hiểu.

Suy cho cùng, lúc tôi đẩy cửa căn biệt thự bước vào, tâm trạng cũng hệt như vậy.

Quả nhiên là phong thủy luân chuyển.

Mái tóc rối bời xõa xuống trước trán, Thẩm Thanh Thệ cúi gằm mặt, ánh mắt thẫn thờ, vẻ mặt đờ đẫn, bất động tựa vào tường, giống như một khối ngọc bích bị vỡ vụn, vừa cô độc vừa thê lương.

Tôi chăm chú quan sát biểu cảm tuyệt vọng của anh ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8