Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh Trả Thù Tỷ Tỷ Tâm Cơ
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:50:55 | Lượt xem: 2

4

Dưới sự không tình nguyện của Kiều Nhạc Ngữ, ta vẫn là phong quang quang gả vào Đông cung.

Rất nhanh, đã đến ngày Thái tử tuyển trắc phi.

Mấy ngày nay, ta luôn ở trong cung để các lão nhân dạy quản lí đông cung.

Mùa hè nóng bức, ta lại thường xuyên mang theo canh mát mẻ mình làm đi thỉnh an hoàng đế hoàng hậu.

Thái tử đối với ta vô cùng hài lòng, khi dỡ xuống tất cả trang sức trên tóc, ta sẽ nằm ở đầu gối của hắn, mặc hắn từng tấc từng tấc vuốt ve mái tóc dài của ta.

“Dư Thanh thật tốt, có nàng là phúc khí của bổn vương.”

Ngữ khí của hắn ôn nhu, vẻ mặt nhìn về phía ta lại giống như nhìn một người khác.

Ta biết, Thái tử vẫn nhớ Kiều Nhạc Ngữ.

Các tú nữ xếp thành một hàng trước chủ vị hoàng hậu, thái tử cùng ta hành lễ bái.

Thái tử lại có chút mất hồn mất vía, trong tay không ngừng cân nhắc túi thơm muốn ban cho trắc phi.

Ta không thèm để ý chút nào, lúc thì thổi trà nóng, lúc thì ho nhẹ hai tiếng, ý bảo thân thể mình không khỏe.

Hoàn toàn không để ý ánh mắt ám chỉ thúc giục của hoàng hậu.

Giờ lành đã đến, Thái tử không thể không chọn, hắn chậm rãi bước đi, đang muốn đem túi thơm trong tay giao cho vị nữ tử thứ nhất.

“Khoan đã – -“

Thanh âm thanh thúy dễ nghe truyền vào lỗ tai mỗi người, người ở đây quay đầu, chỉ thấy Kiều Nhạc Ngữ mặc váy lụa màu xanh nhạt, một thân thanh nhã, đỏ mặt, chạy chậm về phía trung tâm đại điện.

“Thần nữ đến chậm, mong Hoàng hậu nương nương, Thái tử thứ tội.”

Ma ma bên cạnh sắc mặt trầm xuống, đang muốn tiến lên đáp lời, lại bị ta ngăn cản.

Kiều Nhạc Ngữ cố ý không hướng ta thỉnh tội, là nhìn không nổi ta.

Nhưng nhìn không nổi ta, chính là nhìn không nổi Thái tử, nhìn không nổi Đông cung, nhìn không nổi Hoàng hậu nương nương.

Quả nhiên, ta nghe thấy hoàng hậu hừ lạnh một tiếng.

“Còn ra thể thống gì!”

Hai mắt Thái tử sáng ngời, thu lại túi thơm sắp đưa, cho Kiều Nhạc Ngữ.

“Trưởng nữ của Kiều tướng quân Ôn Lương hiền lành, là lựa chọn tốt cho vị trí trắc phi.”

Ánh mắt Kiều Nhạc Ngữ xấu hổ mang theo nụ cười, đang muốn tiếp nhận túi thơm kia.

“Thái tử phi – “

Tri Âm kinh hô một tiếng, cắt đứt lời Thái tử muốn nói.

Ta véo đùi mình một cái, cứng rắn ép mình rơi xuống hai giọt nước mắt, khiến Thái tử chú ý.

Chỉ thấy sắc mặt ta tái nhợt đứng lên, ho nhẹ hai tiếng, lại hôn mê bất tỉnh.

“Thái tử phi……”

“Người đâu, mau truyền thái y!”

Ta ngất xỉu, toàn cảmh đều rối loạn.

Thái tử vẫn là bận tâm ta là Thái tử phi, túi thơm cũng không ban, liền thu hồi.

Hoàng hậu vội vàng gọi người tới đưa ta đi tẩm điện, Tri Âm sớm đã nghe phân phó của ta, đem túi thơm trắc phi cất kỹ, chờ đợi ý chỉ của Hoàng hậu.

Chỉ còn lại Kiều Nhạc Ngữ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8