Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trúc mã không yêu tôi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:13:39 | Lượt xem: 1

Lúc đến lớp vào ngày hôm sau.

Tôi nghe cả trường bàn tán về chuyện gì đó.

Hoa khôi của trường Phương Nguyệt đồng ý lời tỏ tình của Cố Thanh rồi.

Khoảnh khắc Cố Thanh nắm tay Phương Nguyệt bước vào lớp, tim tôi chợt nhói lên.

Tôi tưởng rằng sau đả kích ngày hôm qua, tôi sẽ có thể buông bỏ được rồi.

Nhưng khi nhìn thấy Cố Thanh và Phương Nguyệt lén lút nắm tay nhau trên đường, ngọt ngào nói chuyện trong giờ học, tôi lại phát hiện mình không thể bình tĩnh đối mặt chút nào.

Bạn bè của tôi đều biết tôi thích Cố Thanh đến mức nào.

Thấy sắc mặt tôi hơi tái nhợt, cô bạn an ủi nói: “Buổi chiều không có lớp, đi uống chút rượu nhé?”

Tôi đồng ý.

Khi tôi say sẽ thường gọi Cố Thanh tới đón.

Nhưng lần này người trả lời điện thoại là Phương Nguyệt.

“Xin chào, Cố Thanh đang tắm, ai đó?”

Tôi cúp máy, đột ngột cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều.

Tôi không muốn nghĩ tại sao Cố Thanh lại tắm vào buổi chiều.

Tôi không muốn nghĩ đến việc Cố Thanh còn chưa lưu tên số điện thoại của tôi.

Tôi gọi tài xế ở nhà tới đón.

Tôi ngồi ở ghế sau nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nước mắt cứ tuôn rơi dù có lau nhiều cỡ nào đi chăng nữa.

Đúng lúc tôi sắp bỏ cuộc không muốn lau nước mắt nữa.

Tôi nhìn thấy một bóng người đội mũ bảo hiểm bước ra khỏi cửa công trường. 

Tôi không thể quên được dáng người mảnh khảnh cao 1,88 mét của anh được.

Là Tiêu Thần!

Trong cơn bốc đồng, tôi kêu tài xế dừng xe lại.

Tôi đồng ý đãi Tiêu Thần bữa tối.

Không hiểu sao tôi lại khóc trước mặt anh mà không để ý hình ảnh gì hết.

Tôi vừa khóc vừa hỏi: “Ngoài việc có nhiều tiền, thông minh, xinh đẹp, dáng người chuẩn ra, tôi thực sự là kẻ vô dụng sao? Tại sao tôi lại không bằng Phương Nguyệt?”

Tiêu Thần vừa ăn vừa lắc đầu.

Tôi càng khóc thì anh càng gắp thức ăn nhanh hơn.

Nhưng cách anh ấy ăn uống không hề thô lỗ chút nào mà còn mang vẻ lịch thiệp bẩm sinh.

Tôi hơi chán nản.

“Nhìn tôi khóc ăn cơm ngon hơn hả?”

Tiêu Thần lại lắc đầu.

Lau miệng rồi nói.

“Anh chỉ nghĩ rằng em không đáng phải khóc lóc thảm thương như vậy vì tên hèn hạ như Cố Thanh.”

Tôi chưa kịp phản ứng nên đã hỏi anh ấy.

“Tại sao Cố Thanh lại là kẻ hèn hạ được?”

“Một con công giàu có ăn mặc đẹp như anh ta luôn mở lòng qua lại với bất kỳ ai. Chỉ cần một cô gái không xấu đến trước cửa nhà anh ta, anh ta sẽ không thể cưỡng lại được. 

Vậy nên anh ta sẽ không chịu kết hôn đâu, vì kết hôn thì sẽ không thể sống buông thả như vậy được nữa.”

Nghe xong tôi chợt thấy như được ngộ ra.

Chẳng trách trước đây Cố Thanh chăm sóc tôi rất tốt, nhưng cứ hễ nhắc tới chuyện kết hôn là anh ta lại tránh né.

Hóa ra tôi chưa có đủ khả năng giữ chân anh ta lại.

Chắc chắn là con trai hiểu con trai hơn.

Tôi khịt mũi tỏ vẻ không hài lòng.

“Các anh đều giống nhau cả!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8