Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trùng Sinh Làm Nữ Tướng
Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 04:12:03 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta và Sở Tòng Minh bàn bạc suốt đêm, cân nhắc tình huống thể xảy trong quá trình hành động.

Chiều hôm , Sở Tòng Nịnh phân phát cho mỗi một lọ thuốc độc: “Huynh , chuyến lành ít dữ nhiều, chúng liều c.h.ế.t mà . Nếu chẳng may bắt, hãy dùng thuốc để giải thoát, tránh khỏi sự nhục nhã của kẻ thù.”

Ta mà lòng đau như thắt , đây vốn trách nhiệm của họ, mà họ đều sẵn sàng hy sinh vì trận chiến .

Sở Tòng Minh trong giây lát, khẽ : “Nếu canh ba thấy tin tức của , nghĩa là thất bại, tướng quân hãy tìm cách khác.”

Hắn nhẹ tênh như , như thể thất bại chẳng đánh đổi bằng chính mạng sống của . Ta đáp bằng chính những lời từng với : “Sở Tòng Minh, đợi khải !”

Đêm , tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng hô xung phong vang vọng cả đất trời. Ta thống lĩnh đại quân, đồng loạt tấn công từ bốn cửa thành. Ánh lửa bừng sáng màn đêm, m.á.u nhuộm đỏ tường thành.

“Giết!!”

Binh sĩ hò reo, dũng mãnh xông lên, quyết một trận tử chiến, một ai chùn bước. Sau hai canh giờ chiến đấu ác liệt, cuối cùng cửa Tây thành cũng phá vỡ. Ta phi ngựa xông tiên, nào ngờ rơi ổ phục kích.

Đối phương bày một trận pháp kỳ lạ, ba mươi lăm một tổ, công thủ phối hợp, vây chặt chúng . Tiểu tướng dẫn đầu lên tiếng: “Đây là món quà mà tướng quân của chúng chuẩn cho ngươi, hôm nay ngươi đừng hòng sống sót trở về!”

Ta nắm chặt trường thương trong tay, mắt chỉ còn thấy một màu đỏ tươi của máu. Thời gian trôi qua, binh sĩ bắt đầu kiệt sức, dần dần dấu hiệu lùi bước.

Ta ngước ánh trăng cao, sáng tỏ mà lạnh lẽo. Đã qua canh ba, vẫn tin tức gì từ Sở Tòng Minh. Thôi , dù tử trận thì .

“Huynh , xông lên theo ! Thắng, vinh quang trở về cố hương! Bại, cũng chôn cất nơi non xanh!”

Quân địch nhạo: “Bị vây khốn trong thành, lương thảo tiếp viện, xem các ngươi còn chống đỡ bao lâu!”

Cánh tay tê cứng, gần như thể nào nâng nổi trường thương. Bất chợt, một tiếng hô vang vọng giữa tiếng hò hét c.h.é.m giết!

“Thủ cấp Ngô Uy đây!! Kẻ nào ngoan cố chống cự, g.i.ế.c tha!!”

Ta bỗng ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt sáng hơn cả ánh trăng rằm. Sở Tòng Minh tay xách hai thủ cấp, là Ngô Uy và Lâm Nguyệt Hồi c.h.ế.t nhắm mắt.

Phía chỉ còn vài Cẩm Y Vệ đầy thương tích. Toàn nhuốm máu, rõ thương thế nặng nhẹ. Thấy qua, khẽ cong môi, nhép miệng với .

“Xin , chút chậm trễ.”

Ta lớn, quân địch rối loạn, hô to: “Ngô Uy chết! Kẻ nào chịu hàng sẽ tha mạng!”

Binh sĩ của cũng phấn khởi reo hò: “Ngô Uy chết! Đầu hàng giết!”

Tiểu tướng địch thấy tình thế xoay chuyển, toan bỏ thành chạy trốn, đuổi theo, một thương xuyên ngực. Một nửa quân địch mất hết ý chí chiến đấu, vội vàng buông vũ khí đầu hàng. Số còn liều c.h.ế.t chống cự một hồi, cuối cùng đều tử trận hoặc thương.

Sau khi Dương Hà thành thất thủ, quân sĩ khí dâng cao. Không còn Ngô Uy và Lâm Nguyệt Hồi, hai tên phản tướng còn chẳng thể chống đỡ nổi mấy hiệp quân . Chưa đầy nửa tháng, ba tòa thành lượt thất thủ.

Ninh vương thấy đại thế mất, đường chạy trốn thuộc hạ phản bội, c.h.ế.t thây. Ta và Sở Tòng Minh khải hồi kinh, Hoàng thượng vui mừng khôn xiết, sai tận ba dặm ngoài thành nghênh đón.

Trên đường thành, bách tính hân hoan reo hò, mong chiêm ngưỡng nữ đại tướng quân duy nhất của triều đình. Ta hiên ngang lưng ngựa, đưa mắt quanh, đầu Sở Tòng Minh.

Giữa tiếng reo hò của muôn dân, cất lời: “Chúc đại tướng quân từ nay võ vận hanh thông, công danh sự nghiệp lên như diều gặp gió.”

Trong khoảnh khắc , tiếng reo hò như xa dần, bên tai chỉ còn giọng của . Ta mỉm rạng rỡ, đầy khí phách: “Nguyện cùng bay cao đến tận trời xanh.”

Kiếp , nắm giữ vận mệnh trong tay . Chí khí hùng là, đường cùng lùi bước, gian nan chẳng nản lòng, thuận lợi vẫn giữ ! Là mệnh nắm giữ, chẳng do trời định đoạt!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8