Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trước Khi Tuyết Tan – Hựu Lam
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:02:44 | Lượt xem: 1

Phim không dài cũng chẳng ngắn, mà lúc xem xong thì trời đã tối sầm. Chúng tôi không bật đèn phòng, còn tôi vẫn đắm mình trong cốt truyện mãi mới lên tiếng:

– Hay quá.

– Vâng. – Vệ Lẫm thong thả vươn vai, áo hoodie rộng thùng thình kéo lên để lộ cơ bụng – Vậy, anh sẽ tham gia diễn kịch chứ?

– Ừ, tôi cũng nhận lời giảng viên rồi. – Tôi dời mắt khỏi cơ thể hắn, nói tiếp – Mà tôi vẫn đang nghĩ xem nhân vật nào không phải tôi diễn thì không tròn vai? Cậu nam chính non nớt kia à? Hay là chàng thám tử tài ba?

Hắn nhìn tôi, mỉm cười.

– Ngoại hình chàng thám tử thì không khớp với tôi lắm, có khi tôi trong vai nam chính ấy. – Nhớ tới cốt truyện mà tôi lo lắng – Thật ra thì so với phần trinh thám, tuyến tình cảm yêu mà không được người ta đáp lại thì ổn phết…

Gương mặt tuyệt vọng của nữ chính xinh đẹp hiện trên màn hình khiến tôi suy nghĩ, đến cùng thì tình yêu là gì mà khiến người si tình phấn đấu quên mình, người bạc tình vứt như rẻ rách, biết bao người lao vào nó thật khốn đốn.

Nhớ đến những trải nghiệm của bản thân, tự tìm câu trả lời. Tôi nhìn hắn, thấy hắn đang nhìn tôi.

Thật ra, hắn thường nhìn tôi như vậy, thầm lặng, vào lúc chờ tôi hết tiết, lúc ngồi học với tôi, lúc dùng bữa cùng tôi… Chỉ là, ít khi hắn nhìn tôi như lúc này; có thể do đèn mờ, đôi ngươi đen nhánh từ một Alpha cấp cao hơn đầy tính xâm lược như loài cầm thú ngày ngủ đêm đi săn từ từ vây lấy tôi.

Tôi rén. Chợt tôi nhớ đến cái đêm điên cuồng quần nhau ấy – tôi vẫn tự thuyết phục bản thân rằng mình say mình làm loạn thôi; nay tôi mới uống một ly Americano mà, tôi đang tỉnh, tỉnh lắm, tỉnh vô cùng.

Mấy tháng nay, hắn cho tôi cảm giác hắn là cún ngoan nghe lời chủ, nên nhiều lúc tôi quên sức lực hắn lớn biết bao, hắn có thể trở nên nguy hiểm khi phát rồ đến mức nào.

Tôi lên tiếng để phá vỡ bầu không khí mập mờ lúc này:

– Em…

Hắn nhẹ nhàng đáp lại:

– Vâng?

Hương tuyết tùng của Alpha đ*ng t*nh tỏa ra khiến vị Alpha còn lại trong phòng – ừ, tôi đây – cảm thấy áp lực, chỉ muốn nhượng bộ hắn, nghe lời hắn. Về mặt sinh lý thì không khó chịu, nhưng cảm giác áp bức về mặt tâm lý vẫn không thể xem nhẹ.

Tôi không nói nổi, mồ hổi đổ bên thái dương. Miệng khô lưỡi rát, tôi l**m môi theo quán tính.

Mắt hắn tối đi. Kế đó, hắn đưa tay lên, nâng cằm tôi.

– Sương Sương à, em muốn hôn anh.

Giọng hắn vẫn dịu dàng, mà bàn tay nâng cằm tôi đã nổi gân xanh như thể hắn đang cố kiềm nén xúc cảm sục sôi.

Tôi chưa kịp đáp lại, hắn hôn tôi. Hơi thở nóng ran và pheromone tuyết tùng vây quanh tôi. Tôi chống tường, thử đẩy hắn ra mà hắn đã vòng tay ra sau gáy tôi, giữ mặt tôi.

Nóng quá.

Hương tuyết tùng ngày một nồng. Môi lưỡi giao nhau. Tôi cảm thấy tôi nghe được tiếng lòng mình hài hòa với hồn hắn.

Ơ mà, vậy thì hơi nhanh chăng?

Chuyện đang diễn ra thật à?

*

Sau một nụ hôn sâu, tôi đỏ mặt ngồi thẫn thờ tại chỗ, tôi không nghĩ được gì nữa.

Thấy tôi đờ đẫn, hắn vui vẻ hôn thêm. Lần này tôi đã nhanh chóng đẩy hắn ra.

– Ha ha! – Hắn bật cười.

Hắn cầm hai chiếc ly vừa đựng cà phê để rửa. Tôi nhìn dáng người cao lớn ấy lui ra, muốn nói nhiều thứ lắm mà chưa biết bắt đầu từ đâu.

Hắn rửa ly xong, hắn về chỗ. Tôi mới từ tốn lên tiếng:

– Vệ Lẫm, sao em lại…

– Lại?

– Tôi… Có lẽ tôi không phải là kiểu người như em đang nghĩ đâu. Tôi cũng chưa tin em hoàn toàn.

Tôi tạm dừng một chút.

Tôi ghét chính mình sơ hở là thể hiện hết mọi cảm xúc trong lòng ra, cứ phải để cho hắn biết tôi đang nghĩ gì… Khao khát chủ động lên tiếng bao trùm cơ thể tôi. Tôi từng mong hắn mau bỏ tôi đi, nhưng lại… thầm mong hắn có thể kiên trì hơn, có thể đưa tay kéo tôi ra khỏi những cảm xúc tiêu cực ấy.

– Thật ra, từ bé đến giờ, ít ai thích tôi lắm, bầu bạn với tôi… kề cạnh tôi.

Tôi không muốn nói hết nhược điểm của bản thân, làm thế thì người ta sẽ biết đường nắm thóp tôi mất. Vậy mà tôi lỡ nói hết rồi.

Dừng lại đi, Lâm Sương.

– Tôi… – Cuối cùng tôi cũng im được, không nói thêm nữa.

Tôi cũng quen với cuộc sống như thế.

Mong em đừng lừa tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8