Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trường Anh Tụy Ngọc
1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 04:27:03 | Lượt xem: 3

(Văn án)

Ta là một tướng quân gần nữ sắc, đồn sở thích đoạn tụ*. 

(*) Đoạn tụ: quan hệ đồng tính luyến ái nam

Sau khi thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho một mối hôn sự. 

Hoàng đế còn nhắn rằng ngài chọn cho một ‘bảo bối’ và đảm bảo sẽ hài lòng với mối hôn sự .

Ta đang suy nghĩ cách thú nhận với vị cô nương rằng là nữ nhân và sẽ kết nghĩa kim lan* với nàng. 

(*) Kết nghĩa kim lan: tình bạn thắm thiết

khi đẩy cửa , thấy giường hỷ là một “cô nương” hình vạm vỡ, cao ước chừng chín thước. 

Ta như sét đ.á.n.h, kìm  mà bắt đầu c.h.ử.i thề trong lòng.

1

Ta cứng đờ ở cửa hồi lâu nhúc nhích.

“Tân nương t.ử” chắc là nóng nảy, tự vén khăn trùm đầu lên.

Dưới ánh nến lay động, còn kịp rõ mặt thì luống cuống đóng cửa , thể để khác nhận một “bảo vật” như .

Ta dựa lưng cửa, nuốt nước bọt, lo lắng giường, hỏi: “Ngươi… ngươi là nhà nào…”

Mặc dù đang mặc phượng bào, cũng giả vờ thấy, nhưng khuôn mặt kiên nghị, lông mày rậm và đôi mắt sáng của , hai từ “cô nương” thật khó thốt khỏi miệng.

Hắn nhàn nhạt mở miệng: “Nô gia họ Tiêu, Tiêu Hạc Trọng.”

Nói , bắt đầu cởi bỏ bộ y phục rườm rà của .

Ta trừng to mắt, kịp thời nắm lấy cổ tay khi “thành thật” với :

“Ngươi… ngươi…”

‘Ngươi’ mãi mà gì.

Việc vượt quá phạm vi suy nghĩ của .

Không chuyên môn thì khó , hoàng đế lo xử lý tấu chương, học mai mối chi, còn loạn chỉ phu thê.

Ta thật , hoàng đế đầu óc kinh như cơ chứ?!

Tiêu Hạc Trọng nhẹ, tự giễu: “Là nô gia nóng vội, nên tiên hầu hạ tướng quân y phục.”

Hắn , đôi bàn tay dài chuyển hướng bắt đầu cởi thắt lưng của .

Ta lập tức ngăn , một tay ngăn cản cởi y phục của , một tay ngăn cản cởi y phục của .

Ta bắt đầu đổ mồ hôi trán: “Cô… phu… phu nhân, chúng , chúng ,” liếc thấy bàn đặt cốc rượu, vội : “Chưa uống rượu giao bôi!”

Tiêu Hạc Trọng dậy gần như dán sát mặt .

Ta ngước lên cao hơn một cái đầu, đầu tiên cảm giác chạy trốn.

Ta nửa kéo nửa lôi đến bàn.

Tiêu Hạc Trọng rót hai chén rượu, đưa cho một chén, quên giục: “Mau uống, uống xong việc.”

Nhìn ánh mắt quyết tâm của , cảm thấy việc’, mà là ‘ ‘ thì đúng hơn @@

Uống xong rượu, Tiêu Hạc Trọng nhanh ch.óng cởi bỏ ngoại y, ngăn cũng kịp.

Hắn chậm rãi tiến gần, thần sắc mờ mịt: “Tướng quân, đêm khuya, ngủ thôi.”

Ngủ? Ngủ cái gì?

Cứu mạng!

Tuân theo nguyên tắc “tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương”.

Ta nhào tới , chế ngự .

Tiêu Hạc Trọng kịp phản ứng, ôm lấy , ngã ngửa về phía .

Ta hoảng hốt, đưa tay kéo , trong lúc hỗn loạn kéo trúng áo trong của , kéo đến lộ luôn n.g.ự.c trần.

Tiêu Hạc Trọng càng nóng nảy, mắt trợn tròn, nắm đ.ấ.m lớn vung tới mà hai lời.

Cú đ.ấ.m kỹ thuật, là cảm xúc.

Hai tiếng thở dồn.

Hắn ôm đầu, ôm mắt, cùng dậy.

Ba mắt , tĩnh lặng đáng sợ.

Tiêu Hạc Trọng ngẩn ngơ: “Ngài… ngài  né? Ngài  tướng quân ?”

Ta mạnh mẽ bỏ tay xuống, lộ mắt đen:

“Ta là tướng quân, thần tiên, gần như , nắm đ.ấ.m ngươi nhanh như , ?”

Nhìn yếu đuối như Lâm Đại Ngọc, nhưng khi nắm đ.ấ.m vung lên, rõ ràng là Lỗ Trí Thâm mạnh mẽ.

Tiêu Hạc Trọng sai, khô khan : “Ai bảo ngài cởi y phục của ?”

Má đau âm ỉ, nhăn mặt, hậm hực : “Bái đường , uống rượu , ngươi là thê t.ử , thể cởi y phục ngươi ?”

Mặt Tiêu Hạc Trọng trắng bệch, đỏ ửng, tức giận, hổ.

Hắn cũng màng y phục nữa, nhắm mắt thẳng giường, như mặc c.h.é.m g.i.ế.c.

Nhìn hàng mi run rẩy, lòng bỗng dưng yên, là một nam t.ử to lớn, cưới một “đoạn tụ”, chắc chắn tự nguyện.

Ta đưa tay phủ lên y phục của .

Hắn khó hiểu.

Ta với quầng thâm mắt về phía giường thấp, bực bội : “Hở rốn …”

Đột nhiên quần áo đất vướng .

“C.h.ế.t tiệt!”

Tiêu Hạc Trọng kỳ quặc: “Tại ngủ giường?”

Ta mở mắt: “Sợ ngươi nửa đêm tỉnh dậy đá mặt .”

“Ngài đến ngủ giường .”

Ta lăn , tiếp đón khách cả ngày, mệt mỏi đặt đầu lên gối là ngủ ngay.

Ta mơ hồ : “Mau ngủ , ngươi cứ xem như thương thê t.ử .”

Nửa đêm, tiếng động lạ đ.á.n.h thức, mở mắt thấy Tiêu Hạc Trọng đang gì đó đầu .

Ánh trăng như nước, chiếu lên mặt tạo thành một mảng bóng tối, thật là… kinh dị.

Ta đưa tay che mắt đ.ấ.m một cú, nghĩ đúng, che bên mặt còn lành lặn.

Trong lúc tay chân lúng túng, nhắm mắt hét lớn:

“Đừng đ.á.n.h mặt !”

Ngày mai còn mặt mũi gặp nữa.

Tiêu Hạc Trọng nhíu mày, mạnh tay chụp cái chăn lên đầu :

“Để ngài c.h.ế.t cóng luôn!”

Một trận lăn lộn, Tiêu Hạc Trọng lên giường đắp kín chăn.

Ta cẩn thận thò đầu , một cái bóng lưng giận dỗi giường, cái chăn , nhỏ giọng với bóng lưng đó: “Nhớ đắp kín rốn.”

Tiêu Hạc Trọng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m bên cạnh.

Ta giật , che mặt chui chăn.

Chương 2

Trong triều thế lực phức tạp, Thái t.ử và Ngũ hoàng t.ử đối đầu tranh giành quyền lực.

Phụ của Thái t.ử, còn phụ Tiêu Hạc Trọng về phía Ngũ hoàng t.ử.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8