Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trưởng Công Chúa Nàng Trăm Mị Ngàn Kiều
Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:47:16 | Lượt xem: 2

7

Vừa bước ra khỏi cửa điện.

Ta thấy Tạ Thức Ngôn một thân bạch y, đứng dưới cây đào.

Y đứng khoanh tay, như đang chờ ai đó, ngẩng đầu lên, lưng thẳng tắp như một con hạc cô đơn.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, ta theo phản xạ muốn quay đi, không muốn y thấy tình cảnh nhếch nhác của ta.

Nhưng y lặng lẽ ngẩng đầu, sớm đã thu hết sự chật vật của ta vào trong mắt.

Đã vậy, ta đưa tay ra, đường hoàng nói: ‘‘Cho ta mượn khăn tay.”

Tạ Thức Ngôn khẽ sững sờ.

Tay ta đưa tới trước một chút: ‘‘Đừng giả vờ nữa.”

‘‘Ta biết ngươi đã nghe thấy hết, ta cũng biết ngươi quen để khăn tay ở ống tay áo bên trái.”

Cuối cùng, y vẫn đưa khăn tay cho ta.

Đồng thời, còn có một vật gì đó cũng được đưa đến cùng.

Ta nhìn kỹ, đó là dải ngọc của ta.

Có lẽ do cuộc xô xát ở yến tiệc, vật nhỏ này mới mắc vào người y.

Tạ Thức Ngôn thực ra là đến để trả lại vật này cho ta.

Ta dùng khăn tay che đầu, sóng vai cùng y bước tới, giọng nói mang đầy sự chua xót:

‘‘Chậc chậc, nhanh chóng trả lại cho ta như vậy, chắc chắn là sợ vị tiểu thư trong nhà khóc nhè rồi.”

‘‘Ở thành Thượng Kinh này, ta không biết có cô nương nhà nào quý hơn ta đâu.

‘‘Trạng nguyên lang, dính dáng đến nữ nhân tai tiếng như ta, thật là làm khó cho ngươi.”

Ta còn đang nói châm chọc, thì thấy Tạ Thức Ngôn khẽ nhíu mày:

‘‘Điện hạ nói quá rồi.”

‘‘Thần chưa thú thê, cũng chưa có hôn ước.”

Y dừng lại, như đang cân nhắc từ ngữ: ‘‘Điện hạ và thần, quân quân thần thần, sao lại có chuyện làm khó xử.”

Ta nhạt giọng ‘‘ồ” một tiếng, trong lòng vì câu ‘‘chưa cưới vợ” của y mà dâng lên chút vui mừng.

Chưa cưới vợ, cũng không có hôn ước.

Rất tốt, rất tốt.

Tạ Thức Ngôn nhìn chằm chằm ta, khiến ta cảm thấy khó chịu.

‘‘Tháng trước, thần nghe nói trong triều có người nhận được một phong thư.

‘‘Trong thư viết rằng hy vọng chư thần có thể liên danh thượng tấu, khuyên hoàng thượng cân nhắc lại các điều luật về nữ hình.”

‘‘Chỉ là số người ký tên quá ít, việc này cũng bị bỏ qua một cách qua loa.”

‘‘Điện hạ có biết việc này không?”

Đương nhiên ta biết.

Bởi vì, bức thư đó chính là do ta viết.

Ban đầu ta định công khai ký tên, nhưng bị thị vệ thân cận lấy tính mạng ra can ngăn.

Bất đắc dĩ, ta phải giấu tên.

Khi bức thư được mang về, ta từ xa nhìn thấy, trên đó chỉ có vài cái tên đơn độc.

Như gáo nước lạnh tạt vào đầu, lập tức dập tắt nhiệt huyết của ta, cũng khiến ta cảm thấy sự cố chấp của mình thật nực cười.

Sau đó, ta ném thư vào lửa thiêu hủy, không bao giờ nhắc đến việc đó nữa.

Ta dùng khăn tay che đầu, tiếp tục giả ngốc.

‘‘Không hiểu ngươi đang nói gì.”

Nghe ta phủ nhận, Tạ Thức Ngôn không nói gì thêm.

Ta đột nhiên nghi ngờ:

Có phải Tạ Thức Ngôn vừa đứng đây, đã nghe hết cuộc tranh cãi giữa ta và phụ hoàng trong điện?

Giờ y đột nhiên nhắc đến bức thư nặc danh, là có ý gì?

Chưa kịp nghĩ ra lý do, Tạ Thức Ngôn dừng bước.

Ta không chú ý, đ.â.m vào lưng y.

Người này rốt cuộc từ lúc nào đã đi trước ta?

Rõ ràng đau đến nghiến răng, nhưng trước mặt Tạ Thức Ngôn, ta phải cố gắng giữ gìn hình tượng đệ nhất mỹ nhân Thượng Kinh, mỉm cười trong nước mắt.

Đôi mắt đen láy của Tạ Thức Ngôn nhìn vào trán ta.

‘‘Chỉ dùng khăn tay để cầm máu, rất dễ để lại sẹo. Vết thương cần được xử lý kịp thời, không thể kéo dài.”

Ừm, không hổ là y, luôn suy nghĩ chu toàn.

Chỉ là, trước khi mở cửa bước vào, Tạ Thức Ngôn đột nhiên gọi ta.

‘‘Điện hạ.”

Ta không hiểu ý, quay người lại.

Gió lượn quanh người, thổi tung vạt áo trắng như tuyết của Tạ Thức Ngôn, càng làm y thêm phần thanh lạnh tuyệt thế.

Y đứng bên cửa, khi nhìn ta, ánh mắt có chút d.a.o động.

‘‘Trên bức thư khuyên can đó, cũng có tên của thần.”

Câu nói nhẹ nhàng này, từng chữ từng chữ gõ nhẹ vào tim ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8