Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trưởng Công Chúa
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:14:39 | Lượt xem: 1

Lý Dần gật đầu, nói: “Thái y viện vẫn luôn tìm cách, trẫm sợ hoàng hậu không chịu nổi vị đắng của thuốc thang, nên đã sai người chế thành thuốc viên, tiện cho hoàng hậu dùng.”

Thấy bộ mặt này của Lý Dần, ta không khỏi bật cười.

Nếu không biết việc ta không thể mang thai là do hắn gây ra, giờ phút này nghe hắn nói những lời này, có lẽ ta đã cảm động đến c.h.ế.t mất.

Ta cố ý tỏ vẻ do dự, “Nhưng chẳng phải thái y đã nói rằng thần thiếp cả đời này cũng không thể có con hay sao?”

Lý Dần thản nhiên, “Trước kia việc này chưa có tiến triển, sợ để hoàng hậu mừng hụt, nên trẫm đã bảo họ giấu hoàng hậu.”

Hắn khẽ vỗ mu bàn tay ta, ôn nhu nói: “A Du, trẫm chỉ mong nàng được vui vẻ.”

Nghe Lý Dần nói vậy, ta suýt chút nữa không nhịn được mà nôn thốc ra ngoài.

Trong dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn.

Thế nhưng ta vẫn phải cố gượng diễn ra vẻ mặt cảm kích.

“Hoàng thượng, thần thiếp đâu dám nhận ân sủng lớn lao như vậy…”

Lý Dần mỉm cười dịu dàng, dặn dò ta phải nhớ dùng thuốc, rồi lấy cớ còn tấu chương đợi phê duyệt để rời khỏi cung Khôn Ninh.

Ta không chần chừ một khắc nào, vội vàng đổ một viên thuốc ra từ trong bình sứ, đưa cho cung nữ bên cạnh.

“Mang viên thuốc này đến Tống phủ, đưa cho Lục cô nương, nhờ nàng xem thử viên thuốc này dùng để làm gì.”

Ta không tin Lý Dần lại tốt bụng đến vậy.

Và sự thật đúng như ta đã dự liệu.

Viên thuốc này không phải dùng để chữa bệnh hiếm muộn cho ta như Lý Dần đã nói.

Nó sẽ dần dần khiến ta trở nên suy nhược, đau đớn, nhưng lại không đủ để lấy mạng ta.

“Gần đây Hiền phi nương nương sống không được yên ổn, có lẽ hoàng thượng muốn trút giận thay cho nàng ta đây.”

Hạ Trúc phẫn nộ nói.

Đúng vậy.

Lý Dần chính là đang trút giận thay cho Hiền phi.

Dưới sự sắp đặt của ta, những ân sủng mà Hiền phi từng nhận được dần dần hiện rõ trong mắt các phi tần khác.

Nơi hậu cung này vốn là chốn ăn tươi nuốt sống, mấy ai có thể tồn tại mà không phải kẻ khôn ngoan cơ chứ?

Ta chẳng ngại bị người đời chê cười.

Ta chỉ muốn Hiền phi nếm trải những âm mưu mà ta đã thay nàng gánh chịu.

Nhưng phản ứng của Lý Dần lại nằm ngoài dự liệu của ta.

Hắn xem trọng Hiền phi hơn ta tưởng nhiều.

Nàng ta chỉ hơi khó ở vài ngày mà Lý Dần đã vội vàng đến báo thù cho nàng ta rồi.

Ta mân mê chiếc bình sứ trong tay, trong lòng không khỏi mong ngóng ngày cha cùng huynh trưởng hồi kinh báo cáo công việc.

“Bình sứ nhỏ trong tay Hoàng hậu nương nương thật tinh xảo, chắc hẳn lại là do Hoàng thượng ban thưởng?”

Hứa Thường tại khẽ cười nói.

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tay ta.

Khóe mắt ta liếc nhìn Hiền phi.

Dù đã cố gắng kiềm chế nhưng ánh mắt nàng ta vẫn cứ không tự chủ được mà liếc về phía chiếc bình trên tay ta.

Ta e thẹn đáp rằng, “Đây là thuốc viên bồi bổ thân thể, do bệ hạ đặc biệt sai ngự y bào chế riêng cho ta, người nói rằng nó giúp nữ nhân dễ mang thai hơn.”

Ta cố ý nói như vậy.

Bởi vì Lý Dần đã cho ta uống thuốc tránh thai, nhưng mà hắn không hề cho Hiền phi biết chuyện này.

Bình thuốc viên này đã tốn không ít tâm sức của ngự y.

Sao ta có thể để nó phủ bụi trong góc phòng được?

Vừa dứt lời, sắc mặt của Hiền phi dần dần trở nên nhợt nhạt.

Ta làm như không thấy, thản nhiên nói: “Loại thuốc này ta còn rất nhiều, Hiền phi vất vả vì Hoàng thượng sinh hạ hoàng tử, nay ta ban thưởng cho nàng một lọ.”

Dứt lời, ta đưa lọ thuốc cho Hạ Trúc, ra hiệu nàng ấy mang đến cho Hiền phi.

Hiền phi gượng cười, nhận lấy lọ thuốc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8