Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trưởng Công Chúa
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:14:31 | Lượt xem: 1

Thẩm Chiêu nghi vì có công sinh hạ hoàng tử, được tấn phong lên phi vị.

Trong số các phong hiệu do Nội vụ phủ đề xuất, Hoàng thượng đã chọn chữ “Hiền” làm phong hiệu cho nàng ta.

Ngày tiểu hoàng tử đầy tháng, chiếu chỉ sắc phong Thẩm Chiêu nghi làm Hiền phi đã được đưa đến từ sáng sớm.

Ta vốn còn đề nghị bày hai bàn tiệc để chúc mừng Hiền phi, nhưng Hoàng thượng lại không đồng ý.

“Nàng ta được tấn phong đã là ân điển, không cần chúc mừng nữa.” Trong lời nói, dường như không để tâm đến Hiền phi.

“Tiệc đầy tháng của tiểu hoàng tử đã rất giản dị rồi. Thần thiếp muốn nhân dịp Hiền phi muội muội được tấn phong để các tỷ muội trong cung cùng vui vẻ.”

Hoàng thượng im lặng một lát, cuối cùng gật đầu.

“Vậy thì cứ theo ý nàng.”

Tiệc được tổ chức ngay tại cung của Hiền phi.

Vì nàng ta yếu ớt, ta đã để nàng ta ở một mình trong cung.

Bao năm qua, ngoài Hoàng thượng, cung nữ và thái giám ra, dường như không có mấy người đặt chân đến đây.

Hứa Thường tại vì phải chăm sóc tiểu công chúa nên chỉ sai người mang quà đến chúc mừng.

Huệ phi vốn cũng không có con, sơ ý uống nhiều thêm mấy chén.

Nàng ta từng có một đứa con, nhưng chưa đầy một tuổi đã chết yểu.

Kể từ dạo ấy, Huệ phi không còn hoài thai nữa.

“Thưa nương nương, Huệ phi vừa rồi không may bị trẹo chân…” Hạ Trúc khẽ nép bên tai ta mà bẩm báo.

Ta ngoảnh đầu nhìn Hạ Trúc, chậm rãi nói: “Hôm nay các vị phi tần đều có uống rượu, khó tránh khỏi sơ suất, thái y dù sao cũng là nam nhân, không tiện đến đây xem bệnh…”

Ánh mắt ta lướt qua người Hiền phi.

“Thôi được, ngươi đi thỉnh Lục thần y tới đây đi.”

Hiền phi có ý muốn nói, nhưng rồi lại thôi.

Ma ma bên cạnh nàng vội nói: “Thưa nương nương, đã đến giờ cho tiểu hoàng tử b.ú sữa rồi ạ.”

Ta đưa mắt nhìn sang, “Sao vậy, Hiền phi muội muội lại tự mình cho tiểu hoàng tử b.ú ư?”

Hiền phi khẽ gật đầu, đáp: “Thân mình của thần thiếp giờ đã khỏe mạnh, nên muốn tự tay chăm hoàng nhi.”

“Việc cho tiểu hoàng tử b.ú sữa, cứ để các ma ma lo liệu.”

Ta nhìn thẳng vào mắt Hiền phi, thản nhiên nói: “Hôm nay các tỷ muội trong cung đều đến đây để chúc mừng ngươi, nếu ngươi không có mặt, e rằng là quá thất lễ.”

Hiền phi mím chặt môi, sau một hồi im lặng, mới từ tốn ngồi xuống.

“Vậy thì thần thiếp xin nghe theo lời Hoàng hậu nương nương.”

Chạng vạng, trước khi cửa các cung đều đã cài then, Lục thần y lặng lẽ ghé thăm Khôn Ninh cung của ta.

Vừa thấy ta, mắt nàng đã ánh lên ý cười: “Du tỷ tỷ, đã lâu không gặp, tỷ vẫn khỏe chứ?”

Ta khẽ vẫy tay: “A Tranh, lại đây ta hỏi.”

Lục thần y tên thật là Lục Tranh, là nghĩa nữ của dì ta.

Nàng ngồi xuống đối diện ta, hạ giọng: “Du tỷ tỷ, muội đã bí mật xem qua, vị Hiền phi nương nương kia thân thể khỏe mạnh lắm, không giống như người từng mắc bệnh nặng chút nào.”

“Muội ở Thái y viện mấy ngày nay, định bụng tìm cách xem qua hồ sơ bệnh án của nàng ta, nhưng không tài nào tìm thấy.”

“Không tìm thấy?” Ta sửng sốt.

Lục Tranh khẽ gật đầu: “Muội vốn còn muốn âm thầm điều tra, nhưng đám thái y ở Thái y viện hình như rất kiêng dè khi nhắc đến Hiền phi, muội sợ đánh rắn động cỏ, nên không dám hỏi thêm.”

Ta nắm lấy tay Lục Tranh, lòng đầy an ủi: “A Tranh của chúng ta đã lớn rồi.”

Lục Tranh e thẹn cười, còn chưa kịp nói gì thì sắc mặt chợt biến…

Không một lời, nàng vội đưa tay bắt mạch ta.

Thấy vậy, nụ cười trên môi ta cũng dần tan biến.

Một hồi lâu sau, Lục Tranh mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt nặng trĩu: “Du tỷ tỷ, tỷ không thể thụ thai là vì đã bị kẻ gian hạ thuốc tuyệt tử!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8