Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trường Ly Tương Phùng
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:56:18 | Lượt xem: 3

Ta từ nhỏ đã mất mẹ, phụ thân cũng không tục huyền, chỉ có mình ta là con gái. Ông ấy đối xử với ta hết lòng hết dạ, luôn cảm thấy thân phận thương nhân của mình đã liên lụy ta, không thể gả vào nhà tử tế, mà nhà tử tế trong miệng ông, gia sản còn không bằng nhà chúng ta.

Năm đó, phụ thân thấy ta có ý với Tiết Bình Tín, liền chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nhờ người mai mối, cuối cùng cũng kết thân được với nhà họ Tiết, vì để ta không bị người nhà họ Tiết xem thường, của hồi môn mà phụ thân cho ta chỉ thua kém của hồi môn của quận chúa.

Sau khi phụ thân bệnh nặng qua đời, gia sản khổng lồ đương nhiên thuộc về ta. Có lẽ là do từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của mẫu thân, ta luôn tự mình suy nghĩ cho người khác, lúc kinh doanh cửa hàng sẽ đặt nhu cầu của khách hàng lên hàng đầu, cũng rất tôn trọng ý kiến của các chưởng quầy. Hai năm tiếp quản cửa hàng của Lục gia, cơ ngơi còn lớn mạnh hơn so với lúc phụ thân còn quản lý.

Hôm nay ta dẫn theo Nguyên Bảo đi thị sát quán trọ mới mở, quán trọ này được mở bên cạnh y quán nổi tiếng nhất kinh thành. Đại phu ở y quán này y thuật cao minh, rất nhiều người đến xem bệnh, ta nghĩ mở quán trọ ở đây, có thể cung cấp chỗ ở cho những người đến đây chữa bệnh.

Còn mấy ngày nữa là quán trọ khai trương, ta đi lên đi xuống xem xét một lượt, cũng không tệ, cơ bản đã được như ý muốn. Ở tầng một ta cho người ta dọn riêng ra một gian phòng, chuẩn bị vài chiếc ghế dài và nước trà, miễn phí cung cấp nơi nghỉ ngơi cho những người đến xem bệnh.

Ngay lúc ta chuẩn bị rời đi, thì tấm biển hiệu đang treo trước cửa quán trọ đột nhiên rơi xuống. Mặc dù ta đã cố gắng né tránh, nhưng cánh tay trái vẫn bị đập trúng, các chưởng quầy liền đưa ta đến y quán bên cạnh. Haiz, có lẽ mở quán trọ ở bên cạnh y quán là để thuận tiện cho ta.

Lúc ta đang ngồi chờ trong phòng khám, thì một nam tử mặc trường bào xanh nhạt bước vào, mái tóc được búi gọn gàng bằng trâm ngọc xanh. Ta liếc mắt nhìn hắn một cái, trông cũng đường hoàng, nhưng đường hoàng cũng phải biết phép tắc chứ.

“Ta vào trước, hơn nữa tay ta rất đau.” Ta suy nghĩ một chút, vẫn là lên tiếng.

“Ngoài tay bị thương, còn bị chóng mặt không? Buồn nôn không? Có chỗ nào khác không thoải mái không?” Nam tử vừa nói vừa cầm lấy khăn tay ngồi xổm xuống bên cạnh ta, chuẩn bị xắn tay áo của ta lên.

“À, không có.” Ta lúc này mới phản ứng lại, hắn hình như là… đại phu? Chỉ là quá trẻ tuổi, khác xa với hình tượng lão đại phu già nua trong ấn tượng của ta.

“Ta kê cho ngươi mấy thang thuốc, một ngày uống ba lần.” Nói xong, hắn lại lấy ra một miếng vải bông trắng dài quấn quanh chỗ bị thương của ta: “Vết thương ta đã xử lý sạch sẽ rồi, mỗi tối trước khi đi ngủ bôi thuốc mỡ rồi thay một miếng vải bông mới băng bó lại. Bảy ngày sau lại đến đây.”

Nguyên Bảo nhận thuốc xong liền đi thanh toán, lúc quay lại nói với ta vải bông là miễn phí.

“Nếu mỗi bệnh nhân đều được phát vải bông miễn phí, thì đó cũng là một khoản chi phí không nhỏ đâu.” Ta cảm thán.

“Không phải ai cũng giàu có, y quán có thể giúp được gì thì sẽ cố gắng giúp đỡ.” Nam tử mỉm cười đáp.

“Ta trả tiền, ta không thiếu tiền.” Ta buột miệng nói.

“Ngài bằng lòng cung cấp nơi nghỉ ngơi tạm thời cho bệnh nhân, tại hạ rất cảm kích, một chút tâm ý này xin ngài hãy nhận cho.” Nam tử thành khẩn nói.

“Đã như vậy, thì ta xin tự giới thiệu, ta tên Lục Mạn Nhu, là chủ quán trọ bên cạnh.” Ta đưa cho hắn một tấm danh thiếp.

“Lục lão bản, hân hạnh, tại hạ là Hàn Thạch Thanh, là đại phu của y quán này.” Hắn cũng đưa cho ta một tấm danh thiếp.

Sau khi giới thiệu xong, đột nhiên không biết nên nói gì, bèn lúng túng phất tay: “Vậy không quấy rầy ngài nữa, bảy ngày sau ta sẽ quay lại.”

“Vết thương kiêng ăn cay, nên ăn nhạt một chút. Gần đây nên nghỉ ngơi nhiều hơn, trước tiên hãy dưỡng thương cho tốt.” Hàn Thạch Thanh dặn dò.

Không biết vì sao, nghe được những lời này, chóp mũi ta hơi cay cay, từ sau khi phụ thân qua đời, rất ít khi có người nói những lời này với ta. Hơn nữa cũng chưa từng có nam tử nào cùng trang lứa quan tâm ta như vậy, mặc dù đối với Hàn Thạch Thanh mà nói, chỉ là lời dặn dò bình thường của một đại phu đối với bệnh nhân mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8