Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:01:55 | Lượt xem: 1

Chung Sơ cứ nói mãi, đồng hồ vang lên đã lâu. Chờ đến khi hắn yên tĩnh lại thì chân trời đã vang tiếng gà gáy.

Ta dựa sát vào hắn, không lên tiếng.

Một lúc lâu sau, hắn khẽ nói: “Nếu ta đi rồi, nàng ở nhà lén khóc nhè thì làm sao bây giờ?”

Ta nói một câu thật dài: “Ta sẽ quang minh chính đại khóc trước mặt chàng, để chàng an ủi ta.”

“Khóc đi, khóc xong rồi hét tiếp.”

Ta chảy được vài giọt lệ, bên ngoài đã có người bắt đầu thúc giục.

Chung Sơ bảo ta cứ tiếp tục ngủ, ta lắc đầu, giúp hắn mặc chiến y.

Sau khi mạc xong, ta lấy một chiếc khóa trường mệnh từ dưới đáy hòm, là vật trước đây của ta.

Ta đeo cho hắn, dặn dò hắn không được làm mất.

Chung Sơ hơi ngạc nhiên, bĩu môi nói chỉ có trẻ nhỏ mới mang cái này, hắn đã lớn rồi.

Ta nhìn hắn, một lúc sau mới đưa tay cởi khóa trường mệnh: “Không cần cũng được. Chàng nghĩ ta để tâm đến việc đưa cho chàng sao!”

Chung Sơ vội đè tay ta lại: “Đừng đừng đừng. Ta cần ta cần. Ta rất cần ấy chứ.”

Hồi kèn nhanh chóng nổi lên. Chung Sơ và ta trán chạm trán: “Nếu ta đi rồi, nửa đêm nàng gặp ác mộng thì phải làm sao đây?”

Ta nói: “Vậy thì chàng phải sớm trở về.”

Chung Sơ không cho ta tiễn ra khỏi thành, sợ ta đau lòng. Trước khi xuất chinh, hắn đến thư quán lớn nhỏ trong thành Trường An mua du ký và thoại bản, còn dặn nếu ra sách mới thì nhất định phải đưa đến phủ Tướng quân. Hắn còn trả trước một số tiền lớn.

Chung Lê cũng sợ ta cô đơn, ngày ngày đến làm bạn cùng ta.

Thật ra ta ăn uống ngon miệng, ngày nào cũng đi ngủ đúng giờ, ngủ vô cùng ngon giấc.

Không hề có việc nhớ nhung sinh bệnh, gầy yếu tiều tụy mà lại còn béo lên vài cân, thế nên tổ mẫu cũng không vừa mắt.

Thanh Tuệ quan sát ta mấy ngày, sau đó đi mời lang trung cho ta.

Lang trung nói, ta có thai rồi.

Đêm đó, ta viết một phong thư, gửi đến biên cảnh.

Tổ mẫu rất vui vẻ, thái độ đối với ta cũng thay đổi, thuốc bổ liên tiếp mang vào phòng ta.

Ta chăm sóc bản thân, cũng chăm sóc tốt đứa nhỏ trong bụng. Tuy là lần đầu hoài thai nhưng đứa nhỏ rất ngoan, không những không hại ta ốm nghén mà ăn uống cũng ngon miệng hơn.

Biên quan liên tục truyền về tin chiến thắng, quân Chung gia dũng mãnh, đánh quân địch phía Tây chạy trối chết. Trên dưới Chung gia phấn chấn, nhưng tổ mẫu lại không vui.

Lúc Chung Lê đến phòng ta, muội ấy không hiểu sao tổ mẩu suốt ngày lo lo lắng lắng.

Ta vuốt tóc nàng, cho nàng một ví dụ.

“Ví dụ có một đàn kiến được tảng đá vây quanh. Kiến vương vô cùng an toàn, vì nếu xảy ra bất kỳ nguy hiểm gì thì cũng có tảng đá giúp nó ngăn chặn. Nhưng nếu tảng đá đó quá to lớn, toàn bộ kiến nhỏ chuyển sang sùng bái tảng đá, thì còn ai quỳ lại kiến vương?”

Nàng nửa hiểu nửa không.

Từ xưa đến nay, đã có bao nhiêu người c.h.ế.t vì công cao chấn chủ. Đừng nói đến tổ phụ Chung gia từng là Tể tướng, môn sinh trải khắp triều đình. Quân Chung gia quá đỗi vinh quang, sớm hay muộn cũng sẽ dẫn họa vào thân.

Nhưng ta không nghĩ ngày này lại đến nhanh như thế.

Quân Chung gia vốn liên tiếp thắng lợi lại bị dính mai phục, chủ lực Tây địch dường như xuất toàn bộ quân chủ lực, biên quan lại tràn ngập nguy cơ.

Ta mang thai. Đang lúc ngủ, ta mơ màng nghe được âm thanh ồn ào ở bên ngoài. Thanh Tuệ đánh thức ta, giúp ta mặc ngoại bào, nói cho ta biết thời thế Chung gia đã thay đổi. Một đội vũ lâm quân đang tiến đến phủ Tướng quân.

Lòng người nhà Chung gia loạn lên, tổ mẫu đứng ra vào thời điểm mấu chốt.

Phủ Chung gia còn nuôi tư binh, có thể hộ tống chúng ta trốn về phía nam. Nhưng chuyến này lành ít dữ nhiều. Tổ mẫu nhìn ta, trầm ngâm một lát, sau đó chia binh phủ thành ba nhóm. Một nhóm ở lại quý phủ đối đầu với vũ lâm quân, một nhóm hộ tống đệ tử Chung gia đi về phía nam, còn một nhóm hộ tống ta đi về biên quan phía Tây Bắc.

Bụng ta đã lớn, dẫn theo Chung Lê và Thanh Tuệ đi thẳng về phía Tây. Trên đường gian nan hiểm trở, chờ đến khi ta đến biên quan cũng đã mất ba tháng. Ta gầy xuống một vòng, bụng lớn đến dọa người.

Vừa đến quân doanh của Chung gia, ta liền hôn mê bất tỉnh.

Suốt đường đi, dù có nhiều khổ ải gian nan, ta cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Mãi đến khi đến quân doanh, dây cung trong đầu ta đứt đoạn, tinh thần cũng không chống đỡ nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8