Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:05 | Lượt xem: 2

“Ta đi đâu? A Hộc và Kiều Kiều ở đây, ta có thể đi đâu chứ?”

Miệng hắn mấp máy, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Ta quỳ ở trong tuyết quá lâu, đã để lại mầm bệnh trong người. Chung Sơ chăm sóc ta một tấc cũng không rời, chỉ có khi ta ngủ mới có thể đi xử lý sự vụ.

Ngày thứ hai, ta bị Kiều Kiều lay tỉnh. Con bé như con ch.ó nhỏ cọ tới cọ lui trên người ta. Ta véo cái mũi nhỏ của con bé, cười bảo sao lại giống cha thế.

Kiều Kiều khôi phục rất tốt, thoạt nhìn việc không chạy nhảy không vui đùa không ảnh hưởng gì đến con bé. Ta hôn lên mi mắt nó, giống như ngày con bé vẫn còn là đứa nhỏ nằm trong tã lót. Nàng cười hì hì tránh ta, la hét lớn tiếng.

Ta im lặng vuốt ve mái tóc mềm của con bé. Ta nói với nó, nếu gặp uất ức thì không cần chịu đựng.

Kiều Kiều ngạc nhìn nhìn ta, bắt đầu rưng rưng nước mắt, sau đó gào khóc lớn. Từ trước đến nay con bé rất kiên cường, dù đánh thua người khác cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Xưa nay Kiều Kiều không thích Tần Hoài, mỗi lần thấy nàng ta cũng chưa bao giờ bày ra sắc mặt tốt. Con bé đến ôm con thỏ kia bước đi, nhưng người phía sau lại lao đến ngăn trước mặt nó, cười thân thiết.

Con bé khóc thút thít, hỏi ta vì sao mọi người lại quở trách nó, rõ ràng lời nói của người kia không có ý tốt.

“Nàng ta mắng mẫu thân, mắng ca ca, nói con là một đứa nhỏ không có giáo dưỡng. Nàng ta còn nói chờ đến khi phụ thân đăng cơ, sẽ có rất nhiều rất nhiều nữ nhân vào phòng chúng ta. Con sẽ bị ném vào lãnh cung giống như mẫu thân năm đó. Có thật không ạ? Vì sao mẫu thân lại bị ném vào lãnh cung? Lãnh cung rất lạnh đúng không… Kiều Kiều ôm mẫu thân một cái…”

Kiều Kiều khóc lóc một lúc đã ngủ mất. Con bé khóc đến mệt, nhưng thân thể nhỏ nhắn lúc ngủ vẫn không ngừng co rút.

Sau này Chung Lê nói cho ta biết, ngày ấy Chung Sơ trở về đã biết tất cả. Hắn không nói một lời, cầm theo kiếm đi thẳng đến doanh trướng Tần gia. Mười mấy binh lính cũng không ngăn được hắn, cuối cùng hắn đánh gãy tay Tần Hoài. Nhưng sự tình vẫn chưa hết, hắn đến doanh trướng quân gia, tự đi lĩnh bảy mươi quân côn.

Lúc Chung Sơ trở về, ta gọi hắn đến bên giường, giúp hắn cởi áo.

Lúc đầu hắn còn không chịu, nhưng ta đứng lên đi đến chỗ hắn, động tác lưu loát gọn gàng.

Vết thương trên lưng hắn khiến người ta sợ hãi, một mảng xanh tím, vẫn còn vết m.á.u dính lên quần áo vừa bị kéo xuống.

Ta cầm tay hắn: “Có đau không?”

Hắn nhìn ta. Một lúc lâu sau, Chung Sơ vùi mặt vào lòng bàn tay ta, ngồi xổm cạnh giường gật đầu, giọng nói hắn hờn dỗi: “Đau, đau muốn chết.”

Lòng bàn tay của ta dần ẩm ướt, chất lỏng nóng bỏng rơi qua kẽ tay ta.

Ta di chuyển từ cằm lên đỉnh đầu hắn.

Ta biết, ta đã làm hắn sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8