Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:08 | Lượt xem: 1

Ta nghe tiếng bước chân đi vào của Chung Sơ. Hắn thay ta đắp chăn, sau đó tự mình nằm lên nhuyễn tháp.

Thật ra trong điện cũng không lạnh, nhưng thân thể chứa bệnh của ta lại càng sa sút trong những đêm dài tuyết rơi. Người bên ngoài cảm thấy không có gì, nhưng ta lại thấy lạnh đến tận trong xương tủy, trên giường nhiều chăn đến mấy cũng vô ích.

Dần dà, ta cam chịu độ ấm ở trong điện.

Đêm nay con mèo kia đi mất, Chung Sơ cũng phát hiện. Hắn đi một vòng trong điện, sau đó chui xuống gầm giường lấy ra con chuột cuối cùng mà con mèo kia để lại.

Nói không buồn là giả. Dù con mèo kia khiến người ta chán ghét, cũng không an ủi ta được bao nhiêu. Nhưng nó đi rồi, ta lại cảm thấy vật mà Kiều Kiều để lại cho ta mất thêm một thứ.

Lúc trước, Kiều Kiều cũng thích chơi với con mèo này. Nhưng con mèo chỉ cảm thấy hứng thú với Chung Sơ, Kiều Kiều tức giận đến mức oán thán với hắn. Sau đó Chung Sơ muốn tặng con bé một con mèo mới, lại bị con bé kiêu ngạo từ chối.

Ta sống ở trung cung chưa đến nửa năm, đại thần tiền triều dâng lên tấu chương, nói thẳng hậu cung phi vị bị bỏ trống, con nối dòng của Hoàng đế đơn bạc, muốn đại tuyển cung phi, vì hoàng gia mà khai chi tán diệp. Lúc đầu thái độ Chung Sơ rất cứng rắn, sau đó lại bị bọn họ cưỡng ép đến hết cách, trực tiếp tuyên bố trên triều, trước đấy hắn ở trên chiến trường bị thương đến hạ căn, mất duyên con cái. Từ nay về sau hắn chỉ có một nam một nữ.

Cả triều ồ lên.

Đa số triều thần không tin, nhưng Hoàng đế đã chính miệng nói vậy, nào lại có đạo lý bác bỏ? Hoàng đế đã không để ý đến mặt mũi, đại thần còn phải chiếu cố mặt mũi của hắn. Lần này, bọn họ chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Buổi tối, Chung Sơ quay về tranh công với ta, bộ dáng đã làm nên chuyện đại sự. Ta sờ đầu hắn, đại thái giám của hắn vội vã chạy đến, nói Thái hoàng Thái hậu thỉnh Hoàng đế đến Trường Tê cung.

Ta đã quen rồi. Trong nửa năm này, tổ mẫu vẫn luôn nạp những nữ tử thế gia mỹ mạo vào trong cung. Ngoài mặt thì nói là phụng dưỡng, nhưng ai cũng ngầm hiểu đây là cách khác để ép Hoàng đế.

Bà ta luôn viện đủ lý do để gọi Chung Sơ đến Trường Tê cung. Mỗi lần Chung Sơ đến đó chỉ toàn vùi đầu ăn cơm. Sau khi trở về thường oán giận với ta, Trường Tê cung chỉ toàn mùi son phấn, ăn chẳng được bao nhiêu.

Mỗi khi hắn bị gọi đi, ta đều dặn trù phòng làm một ít đồ ăn, chờ hắn về ăn.

Ta còn đang chờ bên trong điện, bà v.ú của Kiều Kiều đột ngột chạy vào, hoảng loạn nói với ta không thấy Kiều Kiều đâu.

Sau khi thương tích lành lại, Kiều Kiều vẫn giống như trước thích chạy nhảy nô đùa, trèo cây hay bới tổ chim, chơi đến không biết thì giờ.

Nhưng lần này, con bé đã biến mất suốt một ngày một đêm.

Mọi người trong cung đi tìm, hậu cung đèn đuốc sáng trưng.

Thanh Tuệ đỡ ta, liên tục trấn an: “Có khi công chúa không cẩn thận ngủ ở đâu đó, sẽ tìm được thôi. Chắc chắn sẽ tìm được thôi.”

Bàn tay ta run rẩy cầm không nổi chuỗi Phật châu.

Ta ngồi chờ trên tháp suốt một đêm, Chung Sơ như nổi điên bới hết một vòng hậu cung.

Lúc sáng sớm, ta loáng thoáng nghe được tiếng nức nở. Ngẩng đầu lên, là một cung nữ đang đứng ở giữa. Nàng ấy đi theo bà v.ú của Kiều Kiều.

Lúc gặp ta, nàng ấy run rẩy nằm úp sấp trên mặt đất: “Nương nương…”

Trong lòng ta căng thẳng, lạnh lùng hỏi: “Khóc cái gì?”

“Tiểu công chúa… bị rơi xuống giếng cạn trong lãnh cung…” Nàng ngẩng đầu lên, đáy mắt như áy náy, có thêm phần nhẹ nhõm.

Nhẹ nhõm?

Móng ta tay khảm sâu vào lòng bàn tay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8