Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:10 | Lượt xem: 2

Ta mơ thấy một giấc mơ thật dài, dài đến nỗi ta cứ tưởng sẽ chấm dứt cuộc đời mình trong giấc mơ này.

Trong mơ, cuối cùng ta cũng gặp lại được mẫu phi đang ngồi bên cạnh giường ta, khóe miệng bà nở nụ cười dịu dàng như dòng nước. Cả người ta mỏi mệt vô cùng, lúc hé mắt, ta thấy bà đi ra ngoài, sau đó cầm tay một tiểu cô nương quay về.

Ta không thấy rõ gương mặt của tiểu cô nương ấy, chỉ ngửi được mùi sữa quen thuộc trên người cô bé. Đứa nhỏ tay ngắn chân ngắn, ngây ngô trèo lên tháp, chui vào chăn của ta, sau đó tứ chi ôm chặt lấy ta.

Lòng ta như mềm thành bùn nhão, ta vuốt ve mái tóc mềm của tiểu cô nương.

Ta bỗng cảm thấy mệt c.h.ế.t đi được, dù cả người không động đậy cũng thấy mệt. Ta kéo tay mẫu phi: “Mẫu phi, con mệt quá.”

Mẫu phi lắc lư người, ôm cả ta và tiểu cô nương vào lòng, hôn lên mặt ta: “Vậy thì ngủ đi, ngủ một giấc.”

“Dạ.” Ta nhắm mắt lại: “Chỉ ngủ một giấc thôi. Mẫu phi, người nhớ gọi con.”

Lúc ý thức mơ hồ, ta nhìn thấy ánh sáng lờ mờ mang ta đi ra ngoài.

Trong lòng ta đột nhiên hoảng sợ, vây lấy ta khiến ta không thở nổi.

Vì thế ta cố gắng đứng dậy, đuổi theo.

Ngoài phòng có đỗ một chiếc xe ngựa màn xanh, mẫu phi đỡ nữ hài lên xe ngựa.

Ta nhấc làn váy đuổi theo, ướt đẫm trên trán, ngưng tụ thành một giọt lớn ở mãi trên hàng mi của ta, không muốn rơi xuống.

Xe ngựa ở cách đó không xa, dường như có thể với tới, tảng đá lớn treo trong lòng ta rốt cục rơi xuống đất.

Thật may mắn. Thật may mắn.

Ta lắc đầu, nhưng đúng lúc này mồ hôi lại rơi vào trong mắt.

Đôi mắt ta bỗng đau nhói, giống như bị nhỏ vào một giọt dầu cay, tơ m.á.u nhanh chóng tràn ra như mạng nhện.

Ta đi xuyên qua làn sương mù trước mắt, nhìn thấy chiếc xe ngựa xa xa cách ta ngàn dặm.

Mặc kệ đôi mắt sưng đỏ, ta đuổi theo chiếc xe ngựa đang chạy như kẻ điên.

“Mẫu phi! Kiều Kiều! Dừng lại! Dừng lại!”

Mau dừng lại đi mà!

Ta vẫn chưa lên xe mà!

Hai người đi đâu? Rốt cuộc muốn đi đâu!

Cảm giác hoảng sợ bao phủ lấy ta, ta khóc đến mức không thở nổi.

Bỗng nhiên, dòng khí d.a.o động bên cạnh trong chớp mắt như dừng lại. Ngay sau đó, chiếc xe ngựa phát ra một tiếng nổ vang ngay trước mắt ta, một dấu hiệu trước khi nổ cũng không có!

Hoa lửa nổ tung, khiến trời đất tối tăm rực lên ánh sáng quỷ dị. Bầu trời đen kịt sập xuống, sấm sét màu tím gầm vang, đánh xuống đỉnh đầu của ta.

“Sao lại như thế chứ…” Ta khàn giọng kêu lên.

Đau khổ như giòi bọ gặm nhấm xương cốt, bò từng tấc từng tấc từ xương sống của ta lên đến tận chiếc cổ non mịn. Chúng há to cái miệng đậy máu, giương nanh múa vuốt, cười điên cuồng.

Cười nhạo sự bất lực của ta, không biết tự lượng sức mình.

Giấc mơ lại đảo ngược một lần nữa. Cuối cùng, ta nhìn thấy chính bản thân ta, là tiểu cô nương đeo một chiếc kim linh tinh xảo, mặc váy hồng rực rỡ, ánh mắt lấp lánh ý cười, không biết đến ưu sầu.

Ta mở mắt, nhìn thấy đỉnh đầu của Chung Sơ. Chỉ qua mấy ngày mà trên tóc hắn đã có thêm vài sợi bạc.

Đầu ngón tay ta run rẩy, nhẹ nhàng chạm lên mặt hắn: “Hoàng đế, trời đã sáng chưa?”

Chung Sơ kéo tay ta đến bên miệng nhẹ nhàng hôn một cái, hắn nói cho ta biết: “Toại Toại, trời sáng rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8