Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:14 | Lượt xem: 2

“Ha ha, vì sao ấy à? Đây, ngươi phải hỏi ta đây, đều là do ta làm đấy.” Tần Hoài ở phía sau bật cười, đáy mắt ánh lên vẻ cố chấp điên cuồng: “Người nhìn tay ta đi. Nhìn đi! Nếu không phải tại nó, biểu ca sao lại xuống tay ác độc như thế. Hắn biết rõ đánh gãy gân tay là tai ương thế nào đối với người tập võ! Nhưng hắn vẫn làm.”

“Từ nhỏ ta đã ở Tây Bắc, đã từng chịu đựng những ngày gian khổ. Ta vốn tưởng khi Tần gia vào thành Trường An, ta có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý. Nhưng đến thành rồi ta nhận lại được gì? Là sự nhạo báng của toàn bộ thành Trường An! Năm đó biểu ca đã chặt đứt đường lui của ta! Sao ta lại phải chừa cho nữ nhi của hắn một đường sống?”

Nàng ta kích động lắc đầu: “Ta vốn chẳng muốn ra tay nặng như vậy. Nhưng tiểu công chúa của ngươi lại giống ngươi như đúc! Các ngươi dựa vào đâu mà khinh thường ta! Ngươi chẳng qua chỉ là một nô lệ của vong quốc, cả ngày bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, ngươi xem mình cao quý hơn ai?”

Tần Hoài sinh ra ở hoang mạc Tây Bắc. Mười mấy năm thiếu nữ, bên cạnh nàng ta chỉ toàn gặp binh lính càn quấy da dày thịt béo, đến Trường An mới gặp được biểu ca tuấn mỹ không khác gì trích tiên. Phụ thân nói rằng, hắn chính là trượng phu tương lai của Tần Hoài, khiến nàng ta phấn khích cả đêm không ngủ. Nhưng biểu ca lại đối xử lạnh lùng với nàng ta. Sau này, đôi tay bị phế, những lời bịa đặt và châm chọc khiêu khích của quý nữ ở thành Trường An là cọng rơm đè c.h.ế.t con lạc đà là Tần Hoài.

Nàng ta hưng phấn đứng bật dậy: “Ngươi có biết trước khi c.h.ế.t nó đã van xin ta như thế nào không? Nó xin ta tha cho nó, nói rằng nó sợ, nó muốn tìm ca ca, mẫu thân, và phụ thân. Lúc ta cắt nhát d.a.o đầu tiên, bộ dáng của nó run lên bần bật, cả người lăn lộn trên đất, hai ba người cũng không đè được nó xuống. Nhưng bao nhiêu đó sao đủ? Ta cắt lên người nó ba mươi nhát dao. Ba mươi nhát này mới miễn cưỡng giải đi mối hận trong lòng ta.”

Nàng ta như phát điên, thần trí mơ hồ, vừa khóc vừa cười.

Ta run rẩy nâng tay lên, trực tiếp đ.â.m một d.a.o vào bụng Tần Hoài. Ta bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt nàng ta: “Súc sinh.”

Tần Hoài hốt hoảng la lên, hoang mang nhìn ta: “Ngươi dám!”

Ta lại dùng đao cắt hai tay của nàng ta: “Không phải ngươi đã thấy rồi sao? Ta có gì mà không dám?”

Ta nhét vào miệng nàng ta mấy viên ma hồ đào: “Vốn dĩ ta định lăng trì ngươi, chỉ tiếc tay nghề ta không tốt. Thế này đi, ngươi cắt lên người Kiều Kiều của ta ba mươi dao, ta chỉ cắt lại ngươi hai mươi d.a.o thôi.”

“Hoặc là,” Ta liếc sang tổ mẫu một cái, trong mắt bà ta bỗng chốc trở nên hoảng sợ: “Ngươi thay Tần Hoài chịu mười lăm đao đi.”

Tần Hoài c.h.ế.t ở nhát d.a.o thứ mười lăm, nhưng ta chưa dừng tay, sắc mặt không đổi cho đến khi hoàn thành.

Tổ mẫu ngất đi, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Khắp phòng tràn ngập mùi m.á.u tươi. Sắc m.á.u đỏ đậm tụ thành một chỗ, sau đó chảy ra ngoài.

Ta đến thiên điện thay một bộ xiêm y sạch sẽ, một mình quay về cung điện. Thanh Tuệ nhìn thấy ta thì lo lắng ra đón. Nhất định nàng ấy đã ngửi được mùi m.á.u tươi trên người ta, ngón tay của ta nâng lên: “Thanh Tuệ à, ta mệt, ta mệt mỏi quá.”

Nàng ấy không nói gì cả, chỉ đỡ tay đến trên tháp, thay ta đắp chăn. Trước khi nhắm mắt, ta nắm lấy tay nàng ấy: “Kiều Kiều có sợ ta không?”

Nàng vuốt ve tóc mai của ta: “Không đâu ạ. Nương nương ngủ một giấc đi. Ngủ một giấc thì sẽ ổn thôi.”

Lần này ta ngủ một giấc an ổn, không mơ thấy gì cả.

Ta vừa mở mắt đã thấy Chung Sơ nhìn chằm chằm vào ta. Hắn gầy đi, bộ dáng vô cùng tiều tụy.

Ta quay đầu không nhìn hắn, chỉ dán mắt lên tường: “Chàng định xử lý ta thế nào?”

Hắn im lặng, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Tần gia đưa ra hai lựa chọn.”

“Một là để đích thứ nữ Tần gia tiến cung, nuôi nấng A Hộc.”

“Không được!” Ta hít một hơi thật sâu: “Lựa chọn thứ hai, cứ nói thẳng đi.”

Chung Sơ nói: “Hai là, phế trung cung, tuyển tú nữ.”

Trong điện lặng yên không một tiếng động, mãi cho đến khi có tiếng chim hót bên ngoài mới khiến ta sực tỉnh. Ta nói: “Thứ hai đi, ta muốn thứ hai. Ta không thể giao A Hộc vào trong tay người Tần gia.”

“Vậy nàng phải làm sao đây?”

Ta nở nụ cười, nhưng nụ cười kia lại cứng ngắc gượng gạo: “Làm sao là làm sao? Muốn phế trung cung thì cứ phế đi.”

Lần này đến lượt Chung Sơ im lặng hồi lâu, hắn nắm lấy tay ta: “Vậy còn ta thì sao? Toại Toại, ta phải làm sao bây giờ?”

Hắn giống như người tha hương mất đi phương hướng, mờ mịt cầm lấy tay ta.

Ta muốn cầm tay hắn, nhưng còn chưa kịp làm thì ta chợt bừng tỉnh. Kiều Kiều của ta c.h.ế.t ở nơi hoàng cung sâu không thấy đáy này. Phụ thân của con bé là đế vương, bất luận như thế nào thì hắn vẫn là đế vương.

Mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8