Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Túi Máu Cứu Mạng
Phần 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:49:26 | Lượt xem: 2

Vẻ mặt Chu Kỵ Bạch đều là xám bại, từ sau khi Tiểu Dạng chết, hắn cuối cùng cũng lần đầu tiên lộ ra sự buồn bã.

Nhưng đáng tiếc, là buồn vì tiền đồ của hắn, vì sự nghiệp của hắn.

Không phải buồn vì Tiểu Dạng đáng thương của tôi.

Xin lỗi con, Tiểu Dạng, mẹ mắt mù, cho con chọn một người bố như vậy… Cuối cùng, viện trưởng tuyên bố sẽ đuổi việc Chu Kỵ Bạch trước mặt mọi người, cũng công khai sai lầm của hắn với người trong nghề.

Giang Phù Vân túm lấy Thành Thành vọt tới trước mặt tôi.

“Chị dâu, chị không phải cảm thấy trong lòng khó chịu khi đứa bé c.h.ế.t sao? Em đưa Thành Thành cho chị, chị g.i.ế.c nó, em để nó đền mạng cho Tiểu Dạng được không?”

Vừa nói, cô ta vừa lấy từ trong túi ra một con d.a.o gọt hoa quả và dúi vào tay tôi.

Cô ta có vẻ chắc chắn rằng tôi sẽ không g.i.ế.c người ở nơi công cộng.

Nhưng cô ta đã sai.

Tôi là một người mẹ mất con, Tiểu Dạng mất rồi, tôi sống còn có ý nghĩa gì?

“Được.”

Cho nên tôi tiếp nhận dao, hướng n.g.ự.c Thành Thành đ.â.m tới……

10.

“Đừng!!”

Rất nhiều người la hét.

Có bố tôi, ông ấy lo lắng tôi gặp chuyện không may.

Có người tốt bụng, bọn họ lo lắng đứa nhỏ xảy ra chuyện.

Cũng có Chu Kỵ Bạch.

Hắn phản ứng nhanh nhất, trước khi mũi đao chạm vào Thành Thành hắn đã kịp đưa tay bảo vệ thân thể nhỏ kia.

Thành Thành bị dọa đến khóc lớn, Giang Phù Vân cuối cùng cũng bình tĩnh lại sau cú sốc rằng tôi thực sự dám làm gì, cô ta ôm đứa bé cùng khóc.

Nếu như là thường ngày, Chu Kỵ Bạch đã sớm đi an ủi bọn họ.

Nhưng lần này thì không.

Bởi vì hắn đang ôm lấy tay phải bị thương, ngẩng đầu cẩn thận hỏi tôi:

“Tô Đề… đây là lần cuối cùng, anh dùng bàn tay này, trả lại mạng cho Thẩm Ấu, từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ trợ giúp mẹ con Giang Phù Vân nữa, em… tha thứ cho anh được không?”

Tôi lùi lại một bước.

“Không, trừ phi Tiểu Dạng cũng tha thứ cho anh.”

Tiểu Dạng đã chết, ngụ ý…

Chu Kỵ Bạch, trừ phi anh chết, xuống dưới đất bồi tội cho con gái, nếu không tôi và anh vĩnh viễn không có khả năng hòa giải!

……

Một d.a.o kia của tôi gần như đã cắt đứt gân tay Chu Kỵ Bạch.

Hắn không thể cầm d.a.o mổ nữa.

Thậm chí ngay cả ký tên vào đơn ly hôn cũng rất vất vả.

Nhưng chuyện này có liên quan gì đến tôi?

Kiểm kê xong tất cả tài sản, cất kỹ giấy ly hôn.

Từ sau khi Tiểu Dạng chết, lần đầu tiên tôi lộ ra nụ cười thật lòng.

“Tiểu Dạng, mẹ cuối cùng cũng có thể sạch sẽ tới gặp con……”

Trước khi đi, Chu Kỵ Bạch cúi đầu, giọng nói cơ hồ không thể nghe thấy.

“Có thể nói cho anh biết… Tiểu Dạng chôn cất ở đâu không?”

Tôi không thèm để ý tới hắn, nhấc chân rời đi.

Tiểu Dạng khi còn sống không có được tình thương của bố, sau khi chết, con bé cũng sẽ không cần nữa.

Liệu bố con bé có mua quà cho con bé vào ngày sinh nhật không?

Vào ngày giỗ của con bé, sẽ tỉ mỉ chuẩn bị để bồi thường sao?

11.

Sau này, nghe nói Chu Kỵ Bạch cả ngày say rượu, vừa uống say liền tìm Tiểu Dạng khắp đường.

Mà phía sau hắn lúc đầu còn thường đi theo một đôi mẹ con nữa.

Nhưng dần dà, thấy hắn thật sự không còn tiền nữa, hai mẹ con kia cũng rời đi.

Người mẹ mang theo con trai kết hôn với một người đàn ông lớn tuổi hai đời vợ.

Một người bị “bạo hành gia đình” trên giường, một người bị đánh trong phòng khách.

Cuộc sống vô cùng náo nhiệt.

Về phần Chu Kỵ Bạch sao?

Có lẽ sau đó không lâu, một đầu ngã vào trong rãnh nước thối nào đó, c.h.ế.t đuối cũng không chừng.

……

Không có Tiểu Dạng, cả đêm tôi không ngủ được.

Người gầy đi ba mươi cân, tóc rụng rất nhiều.

Tôi biết bố mẹ rất lo lắng, nhưng tôi thật sự không quên được, không qua được.

Con gái tôi không còn nữa, trước khi con bé c.h.ế.t tôi thậm chí không có cơ hội ôm lấy thân thể nhỏ bé lạnh lẽo của con bé.

Bố mẹ cũng yêu con gái, cũng sẽ hiểu cho tôi đúng không?

Ngay khi tôi sắp chịu không nổi, tôi có một giấc mơ.

Trong mơ, Tiểu Dạng tới tìm tôi.

Con bé nói với tôi:

“Mẹ, con yêu mẹ nhất.”

“Mẹ có thể c.h.ế.t vì con, cũng có thể sống vì con, đúng không?”

“Mẹ ơi, vào ngày giỗ hàng năm, con muốn có một chiếc bánh sinh nhật được đặt trước mộ…”

–  Hết   –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8