Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Từng Bước Hãm Sâu
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:08 | Lượt xem: 3

Hạ Du Bạch là con nuôi mà cha tôi mang từ cô nhi viện về, và là anh trai trên danh nghĩa của tôi.

Rõ ràng anh nhập học muộn hơn tôi, nhưng anh vẫn được đặc cách nhận vào lớp A trung học cơ sở với số điểm tuyệt đối ở tất cả các môn.

Sau khi tốt nghiệp, anh không từ thủ đoạn để tiếp quản công ty, tự mình nhân đôi giá trị thị trường.

Bởi vậy từ nhỏ đến lớn, tôi đã luôn bị chèn ép và chịu sự quản thúc của anh.

Qua bấy nhiêu năm, tôi chưa từng được cầm quyền chủ động với anh.

Tôi chán chường với dáng vẻ kiêu ngạo và thận trọng của anh.

Cho nên tối qua tôi đã hạ thuốc anh, muốn xem anh diễn trò mèo.

Vừa nghĩ đến một bông hoa trên núi cao luôn cấm dục như anh lại bị dục vọng thiêu đốt quả thật buồn cười.

Nhưng nào ngờ rằng lúc tôi rời đi, làm thế nào cũng không mở được cửa phòng.

Sau đó, tôi bị Hạ Du Bạch nắm thóp.

Những cảnh tượng khiến người ta đỏ mặt tới mang tai kia hiện lên, tôi sụp đổ nhắm mắt lại.

Sao anh lại có dáng vẻ cặn bã nhã nhặn như vậy chứ?

Đêm qua Hạ Du Bạch vừa giải quyết thay tôi, vừa trang nghiêm giảng giải kiến thức sinh học ở bên tai.

Dưới cặp kính nửa gọng là nụ cười thành thục lão luyện của anh.

Đúng là quá trớn.

3.

Lúc xuống lầu, Hạ Du Bạch không có ở nhà.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi vào bàn ăn và khuấy cà phê với tâm trạng chán ngán.

Chuyện này do tôi làm sai trước.

Về sau Hạ Du Bạch giúp tôi giải quyết vấn đề, có vẻ cũng hợp tình hợp lý.

Suy cho cùng, nếu tôi lấy lý do này vào bệnh viện, e rằng tôi sẽ bị ba tôi đánh gãy chân.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến khuôn mặt cứng nhắc cấm dục của Hạ Du Bạch, chẳng hiểu sao tim tôi lại đập rộn lên.

Cứu mạng, sau này tôi phải đối mặt với anh thế nào đây.

“Đang nghĩ gì đó?”

Ba tôi đặt tờ báo xuống.

“Không có, không có gì ạ.”

“Nhị thiếu gia của nhà họ Phương gần đây đã về nước rồi, con đi giao thiệp với cậu ta đi.”

Dứt lời, ông vẫy tay ra hiệu tài xế đưa tôi đi.

Hoàn toàn không cho tôi cơ hội từ chối.

Tôi giậm chân và lên xe.

Ba tôi chính là như vậy, tư tưởng ích kỷ một cách tinh vi.

Vì lợi ích của công ty, ông có thể ép tôi cưới bất cứ ai.

Sở dĩ ông nhận nuôi Hạ Du Bạch là vì bản thân có vấn đề về sức khỏe sau khi sinh ra tôi, không thể sinh con được nữa, nhưng ông lại không cam tâm giao công ty cho người khác.

Ba tôi sớm đã nhìn ra tôi không có năng khiếu kinh doanh, nên đã chọn trúng Hạ Du Bạch trong hàng ngàn sự lựa chọn, để anh hỗ trợ tôi trong tương lai.

Chúng tôi dường như chỉ là công cụ để ông ta đạt được mục đích.

Nhưng khi người ta không có vốn liếng để phản kháng thì chỉ có thể lựa chọn phục tùng.

Nhìn mưa rơi tí tách ngoài cửa kính, tôi bực bội kéo rèm che lại.

Đến nhà hàng, tôi giả vờ cười qua loa cho có lệ.

Phương Gia Dụ nói gì, tôi đều:

“Ôi, thật sao?”

“Chà, anh lợi hại quá.”

“Ồ, hoá ra còn có chuyện như thế!”

Chủ trương mọi việc đều phản hồi, chuyện nào cũng đáp.

Tôi chống cằm, tâm trí hơi lơ đãng.

Sau đó tôi phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ.

Tôi ấy thế mà lại so sánh Phương Gia Dụ với Hạ Du Bạch.

Hắn không cao bằng Hạ Du Bạch.

Hắn không đẹp trai bằng Hạ Du Bạch.

Những chứng chỉ và bằng cấp học thuật mà hắn khoe khoang, Hạ Du Bạch đã lấy được ngay từ năm nhất đại học.

Hơn nữa, tôi thậm chí còn không uống một ngụm đồ uống do hắn vừa gọi.

Hắn cũng chỉ biết nói say sưa về trải nghiệm du học của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8