Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Từng Bước Hãm Sâu
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:12 | Lượt xem: 3

Dạ dày của tôi không tốt, thức dậy quá muộn, cộng thêm khó chịu vì nhịn ăn quá lâu khiến tôi có bệnh kén ăn.

Chỉ có cách uống sữa bò ấm mới thuyên giảm cảm giác khó chịu này.

Hạ Du Bạch biết rõ thói quen của tôi như lòng bàn tay nên đã chuẩn bị trước như thường lệ.

Lông mi tôi khẽ run, tôi mất tự nhiên quay mặt đi.

Hai ngày qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, tôi chỉ cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.

Tôi không bài xích sự gần gũi của Hạ Du Bạch, thực tế tôi còn cực kỳ ỷ lại anh vì sự đồng hành của anh trong những năm qua.

Những năm đầu, ba tôi bận bịu điều hành công ty, căn bản không rảnh để quan tâm tôi. Về sau, ông bận đi khắp nơi tìm y hỏi thuốc, thường xuyên vài tháng không về nhà.

Lúc Hạ Du Bạch về đến nhà chỉ mới mười ba tuổi, nhưng lại phải gánh vác áp lực không thuộc về độ tuổi này.

Bởi vì chỉ khi đủ xuất sắc, anh mới không bị bỏ rơi lần nữa.

Từ nhỏ Hạ Du Bạch đã thông minh hơn người bình thường, cho nên anh biết rõ ý nghĩa tồn tại của mình.

Anh liều mạng học tập chăm chỉ và giành nhiều giải thưởng, lên đại học lập tức bắt đầu tiếp xúc với công ty.

Vào năm hai đại học, vì muốn nhận được sự chấp thuận từ ban giám đốc, anh đã làm việc ngày đêm để hoàn thành dự án, cuối cùng bản thân mệt mỏi quá độ đến mức phải nhập viện.

Thực ra việc chăm sóc tôi không phải là trách nhiệm của anh, xử lý chuyện công ty cho tốt mới là điều ba tôi yêu cầu đối với anh.

Dẫu vậy, anh vẫn đích thân lo cơm ăn áo mặc cho tôi suốt mười năm qua dù bận tối mắt tối mũi.

Thuở còn bé tôi rất sợ bóng tối, nên ngày nào anh cũng kể chuyện cho tôi ngủ, sau đó lại thức khuya ôn bài.

Anh còn vì tôi đau bụng kinh mà lo lắng đến mức hủy cuộc họp, bắt chuyến bay chặng đỏ về nhà.

Anh cũng luôn có mặt trong các buổi họp phụ huynh của tôi.

Vì không có sự quan tâm của ba mẹ nên tôi luôn thiếu cảm giác an toàn.

Các giáo viên và bạn học xung quanh đều cho rằng tôi là người nhạy cảm và khó hòa đồng.

Cho đến khi Hạ Du Bạch xuất hiện trong cuộc đời tôi.

Anh rất nghiêm khắc trong học tập, nhưng trong đời sống thường ngày anh lại dành cho tôi khá nhiều ưu ái, điều đó đã nuôi dưỡng tôi thành tính tình yếu ớt như bây giờ.

Trước đây, khi bị ấm ức tôi chỉ biết khóc thầm, học cách gây sự với anh mà không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, thậm chí còn dám trêu chọc anh dù bị mắng nhiều lần.

Hạ Du Bạch chấp nhận tất cả và bao dung mọi tính khí thất thường của tôi.

Thực ra bây giờ nghĩ lại, tình cảm của Hạ Du Bạch đối với tôi đã để lại dấu vết từ lâu.

Sự quan tâm anh dành cho tôi đã vượt quá giới hạn.

Chẳng qua tôi đã quen với việc anh đối xử tốt với tôi, nên không nhận ra có chỗ nào sai.

Tuy nhiên điều khiến người khác đau lòng là tôi phải vạch ra ranh giới rõ ràng với anh.

Trong tình yêu, tôi không muốn mất đi anh.

Một mớ cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.

Tôi không thể suy nghĩ rõ ràng.

“Sáng nay ba đã gọi điện thông báo chuyện kết hôn của em. Tối nay anh sẽ đích thân đi nói chuyện với ông ấy, em vẫn còn nhỏ…”

Mấy năm nay, ba tôi ngày càng yên tâm hơn về Hạ Du Bạch, ông không còn can thiệp vào quyết định của anh trong công ty nữa.

Hạ Du Bạch dần dần tập hợp quyền lực, tiếng nói trong nhà cũng ngày càng tăng.

“Anh ơi, em không phản đối…”

Tôi cúi đầu nhấp một ngụm sữa bò, không dám nhìn anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8