Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Từng Bước Hãm Sâu
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:13 | Lượt xem: 3

Đây có vẻ là cách tốt nhất.

Chỉ cần tôi kết hôn, mối quan hệ của chúng tôi sẽ có thể về đúng quỹ đạo.

Anh vẫn là anh trai của tôi.

“Mãn Mãn, em có biết mình đang nói gì không?”

Giọng nói Hạ Du Bạch chợt lạnh như băng.

“Dù sao kết hôn cũng là chuyện sớm muộn, gả cho ai cũng vậy thôi.”

Tôi lấy hết can đảm phản bác một mạch.

“Chỉ cần em không bằng lòng, có anh ở đây, không ai có thể ép buộc em.”

“Em nói rồi, em không phản đối.”

Tôi điều chỉnh âm lượng và lặp lại lần nữa.

Lần này, tôi lên giọng nhấn mạnh.

Trước kia không phải tôi chưa từng thử đối đầu với quyết định của cha tôi, kết quả Hạ Du Bạch bị cấm túc năm ngày. ‍‍‍‍‍‍‍‌‌‌ ‍‍‍‍‍‍‍‌‌‌ ‍‍‍‍‍‍‍‌‌‌ ‍‍‍‍‍‍‍ ‌‌ ‌‌ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍‍‌‍ ‍ ‍‍‌‍

 ‍‍‌‍‍ ‍ ‍‍‌‍ ‍ ‍ ‍ ‍ ‍ ‌‌‌‍‍‌‍‌‌‌‌‍‍‌‌‌‌‌‌‍‍‌‌

Khi ra ngoài, anh ngất đi vì đói và phải nằm viện một tuần để truyền dịch dinh dưỡng mới hồi phục sức khỏe. 

Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cảm giác tuyệt vọng khi ấy.

Ba tôi rất giỏi g.i.ế.c người không dao, ông sẽ ra tay với tôi, mà sẽ vung d.a.o với những người xung quanh tôi.

Tôi không muốn Hạ Du Bạch gánh chịu hậu quả thay tôi nữa.

Huống hồ, anh vốn không nên can thiệp vào việc này.

Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Oxy dường như bị nén lại, n.g.ự.c tôi căng cứng đến khó thở.

Hạ Du Bạch chậm rãi ngước mắt lên, im lặng nhìn tôi.

Tôi không hề trốn tránh mà nghênh đón ánh mắt của anh, song hai tay đặt trên đầu gối đã thấm đẫm mồ hôi.

Qua một khoảng lâu sau.

Anh nhàn nhạt lên tiếng.

“Mãn Mãn, nếu em cảm thấy lời tỏ tình tối qua của anh quá đột ngột, anh sẽ cho em thời gian suy nghĩ, nhưng em không cần thiết…”

“Không phải vì chuyện đó đâu.”

“Vậy thì tùy ý em.”

Tôi bỗng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Từ trước đến nay, hễ là chuyện Hạ Du Bạch đã quyết định thì anh sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, ấy thế mà lần này anh lại đồng ý thật nhẹ nhàng.

“Còn vấn đề gì nữa không?”

Đáy mắt anh không một tia gợn sóng.

“Không có, không có ạ.”

6.

Sau ngày hôm đó, Hạ Du Bạch bắt đầu giữ khoảng cách với tôi.

Đây rõ ràng là kết quả mà tôi mong muốn, nhưng chẳng biết vì sao tôi lại cảm thấy có chút mất mát không thể diễn tả rõ.

Lễ đính hôn được đưa vào chương trình nghị sự hằng ngày, vì muốn thúc đẩy mối quan hệ giữa tôi và Phương Gia Dụ, ba tôi đặc biệt giao một dự án hợp tác với nhà họ Phương cho tôi.

Với tư cách là người phụ trách, Phương Gia Dụ và tôi cần gặp mặt để quyết định một số chi tiết trong hợp đồng.

Hạ Du Bạch đảm nhiệm làm tài xế, chủ động xin đưa tôi đến trụ sở chính của Phương Thị.

Ngay trước mặt ba nên tôi không từ chối.

“Ngồi ghế sau.”

Lúc lên xe, tôi vô thức kéo cửa ghế phụ ra.

Hạ Du Bạch không nóng không lạnh lên tiếng.

Tay tôi siết c.h.ặ.t t.a.y trên khung cửa, đóng sầm cửa lại.

Sau đó ngồi vào hàng ghế sau.

Tôi nhìn những món đồ trang trí đáng yêu phía ghế trước và chiếc đệm màu hồng bên trên, trong lòng chợt cảm thấy ngột ngạt.

Đó rõ ràng là chỗ ngồi độc quyền của tôi.

Tôi đã bỏ rất nhiều công sức vào việc trang trí nó.

“Sao không cho em ngồi phía trước? Em đâu phải người khác, em là em gái anh mà.”

Hạ Du Bạch không nói móc tôi như ngày thường.

Mà chỉ bình tĩnh nhắc nhở.

“Thắt chặt dây an toàn.”

“Em là người đã có vị hôn phu, nên giữ khoảng cách với người khác giới một chút. Hiện nay có nhiều phương tiện truyền thông thích chụp vài bức ảnh bắt mắt để tung tin đồn thất thiệt, làm việc cẩn thận chút cũng không có gì sai.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8