Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Từng Bước Hãm Sâu
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:14 | Lượt xem: 3

“Hơn nữa, chúng ta đâu có quan hệ huyết thống?”

Những lời nói ấy có đủ kiên nhẫn nhưng cũng chứa đầy sự xa lánh.

Cảm xúc về đúng chừng mực sẽ tạo ra một rào cản vô hình.

Khiến tôi không có lý do gì để chỉ trích vẻ lạnh lùng của anh, cũng không có tư cách để yêu cầu thêm từ anh.

Lòng tôi tràn ngập cảm giác đau xót.

Gương chiếu hậu phản chiếu vẻ mặt thờ ơ của Hạ Du Bạch.

Tôi rầu rĩ ngoảnh mặt đi, không nói thêm lời nào nữa.

Lúc xe dừng bánh, tôi tình cờ gặp được đồng nghiệp mới.

Cô gái kia vẫy tay với tôi, sau đó gật đầu với Hạ Du Bạch theo phép lịch sự: “Vị này là?”

Tôi vẫn còn giận dỗi, mỉm cười đáp lại.

“Chỉ là tài xế thôi.”

Cô gái kia rời đi trước, tôi định xuống xe thì phát hiện cửa đã bị khóa.

“Mở cửa, em sắp muộn rồi.”

Hạ Du Bạch gõ ngón tay lên vô lăng, phớt lờ sự thúc giục của tôi.

Anh quay đầu, nheo mắt nhìn tôi, khẽ cười một tiếng: “Em sẽ hôn tài xế sao?”

Mặt tôi lập tức ửng hồng, cổ họng bỗng khô khốc.

Vừa hay Phương Gia Dụ gọi đến, tôi bắt lấy cọng cỏ cứu mạng và chuyển chủ đề.

“Em muốn xuống xe, Phương Gia Dụ đang đợi đón em ở cổng ra vào.”

“À, ra vậy, nhưng chuyện này có liên quan gì đến anh?”

Cửa sổ xe dâng lên, chỉ còn lại tôi và anh trong không gian kín mít.

Hạ Du Bạch hạ ghế lái xuống, khom người bước một bước dài, dễ dàng tới hàng ghế phía sau.

“Anh, anh làm gì vậy?”

Anh đẩy tôi vào góc, cười lạnh.

“Làm chuyện mà lái xe không nên làm.”

Có lẽ vì đợi quá lâu, Phương Gia Dụ đi thẳng thẳng tới xe của Hạ Du Bạch.

“Hạ Du Bạch, mau thả em ra.”

“Bên ngoài còn người đấy!”

Tôi sợ đến mức nói lắp.

Sắc mặt Hạ Du Bạch không thay đổi, tiếp tục cắn xé môi tôi như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi đan chéo tay bịt môi anh, kháng cự đẩy ra.

Trái lại, anh bắt đầu ngậm ngón tay của tôi hôn lấy hôn để, nhếch mép cười khẩy: “Có người thì sao?”

“Sợ vị hôn phu của em biết được hả?”

Trong mắt Hạ Du Bạch đầy rẫy hung ác nham hiểm, nụ hôn càng thêm mãnh liệt.

“Vậy em có thẳng thắn nói cho cậu ta biết, chúng ta còn thân mật hơn so với tưởng tượng của cậu ta hay không?”

7.

Tiếp theo, ngày nào tôi cũng chạy đến Phương Thị.

Trong lòng dường như đang cạnh tranh với Hạ Du Bạch.

Nhưng rốt cuộc đang so đo điều gì?

Bản thân tôi cũng không rõ.

Thái độ của Phương Gia Dụ rất tích cực, hắn chuẩn bị một văn phòng tạm thời cho tôi.

“Muộn rồi, để anh đưa em về nhé!”

Bóng đêm ngoài cửa sổ càng lúc càng tối, tôi ngước mắt lên từ đống tài liệu.

Đồng hồ trên tường đã điểm mười một giờ.

Tôi theo phản xạ với lấy chiếc điện thoại vẫn luôn yên ắng ra, bấm vào lịch sử cuộc gọi.

Giao diện màn hình vô cùng sạch sẽ.

Không hề có một cuộc điện thoại hay tin nhắn nào từ Hạ Du Bạch.

Tôi nhấn vào phần mềm nhắn tin, phát hiện cuộc trò chuyện cuối cùng cách đây nửa tháng.

Tôi hỏi tại sao anh dọn đi, có điều anh chỉ đọc chứ không phản hồi.

Tôi nắm chặt điện thoại đến mức trắng bệch, tự dưng cảm thấy bực bội.

“Có chuyện gì vậy?”

Phương Gia Dụ vươn tay vẫy trước mặt tôi.

“Không có gì, chúng ta đi thôi!”

Tôi chậm rãi thở ra một hơi, đè nén cảm xúc xao động.

Lúc xuống lầu.

Phương Gia Dụ rất tự nhiên tiến lại gần, định nắm tay tôi.

Tôi giật nảy mình, đầu ngón tay vừa chạm vào đã bị tôi hất ra.

Phương Gia Dụ lúng túng đứng tại chỗ, sắc mặt khó coi.

“Chúng ta đã đính hôn rồi. Có thế nào em cũng không nên phản ứng vậy chứ!”

Cả người tôi cứng đờ, giật giật khóe miệng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8