Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Hôm Nay Có Phải Mất Trí Nhớ Rồi Không?
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-10 06:42:10 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu , phụ , khi bảo vệ chúng , cũng đáng tin cậy như thế ?

 

Ta đang mơ.

 

Trong giấc mơ, khung cảnh đen tối, tràn ngập mùi m.á.u tanh cùng tiếng thét thảm thiết của đàn ông và phụ nữ. Ta vô vọng đối mặt với lưỡi đao sắc bén, chờ đợi cái ch/3t ập đến.

 

Trần Diễn đột nhiên xuất hiện, gi/3t ch/3t thích khách, dùng giọng trầm ấm bảo : “Đừng sợ, sẽ đưa nàng ngoài.”

 

Thậm chí còn đưa cho một con d.a.o găm để phòng . Ta cúi xuống , thấy vỏ d.a.o khắc một đóa hoa mai đỏ.

 

Khi tỉnh dậy từ giấc mơ, mặt trời lên cao.

 

Bên bình phong, giường còn bóng dáng Trần Diễn.

 

Ta lấy d.a.o găm từ trong áo .

 

“Rõ ràng đây là d.a.o găm của , trong giấc mơ trở thành món quà tặng ?”

 

Cuộc ám sát đêm qua bất kỳ tin tức nào truyền đến, như thể từng xảy .

 

Trần Diễn báo án về, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng gầm lên: “Hình bộ tiếp nhận, bản tướng quân sẽ tự điều tra!”

 

Ta hỏi rõ nguyên nhân, khá ngạc nhiên.

 

“Ai thể xử lý t.h.i t.h.ể nhanh như , đè bẹp lời đồn?” Trần Diễn xua tay với , “Nàng đừng lo. Vài ngày nữa sẽ dạy nàng cách dùng d.a.o găm.”

 

Nói xong, vội vã rời .

 

Thật là chịu nổi.

 

Ta cũng thèm để ý đến , cho đến một đêm nọ.

 

Ta đang giữ tư thế đoan trang, thục nữ mà ngủ say, đột nhiên kéo dậy ôm lòng, như sắp ch/3t đuối vớ khúc gỗ.

 

… Kéo một nữ nhân y phục xộc xệch khỏi chăn, khiếm nhã quá ?

 

Ta đẩy , nhưng khi cảm nhận sự run rẩy của , dừng , chậm rãi vòng tay ôm lấy lưng .

 

Vỗ nhẹ.

 

Có thứ gì đó ướt át trượt xuống cổ , ướt cổ áo.

 

“Có chuyện gì ?”

 

Ta từng thấy như thế .

 

linh cữu của Trấn Bắc Tướng quân, cũng chỉ nghẹn ngào trong chốc lát, nhanh chóng lấy tinh thần điều tra sự thật.

 

“A Hành, là Tấn Dương Vương, là Tấn Dương Vương!”

 

Tấn Dương Vương là ? Tấn Dương Vương gì?

 

Ta nhanh chóng hiểu , Trần Diễn tìm kẻ chủ mưu cuộc ám sát.

 

chỉ là ám sát thôi cũng đến nỗi… chẳng lẽ kẻ ám sát Trấn Bắc Tướng quân cũng là Trấn Dương Vương?

 

Ta ngạc nhiên. Khi Tấn Dương Vương đến thăm bệnh, giọng của rõ ràng đầy tiếc nuối và đau buồn.

 

Sao thể…?

 

Hơn nữa, dù tìm hung thủ là , mục tiêu để báo thù, Trần Diễn cũng đến mức thất thố như .

 

“Nếu là Tấn Dương Vương, thì hãy tấu trình bệ hạ để xử lý công bằng, đau khổ như ?”

 

Trần Diễn đột nhiên siết chặt cánh tay ôm , khiến đau.

 

Hắn vùi đầu cổ , thở nóng hổi và gấp gáp, giọng khàn khàn vang lên bên tai .

 

“Tiên đế chỉ, trừ phi Tấn Dương Vương phạm tội thông đồng với địch phản quốc, các tội khác đều thể miễn…”

 

Cái gì?!

 

“Thù của phụ mẫu thể báo, dù chứng cứ rõ ràng.”

 

Ta chậm rãi xoa lưng , nhưng lực ôm của ngày càng mạnh.

 

Đau quá!

 

Ta chịu đựng, hỏi: “Có tra hại tướng quân ?”

 

Ta bỗng cảm thấy thật ngốc, một vương gia gi/3t một tướng quân thù oán, còn thể vì cái gì?

 

“Vì binh quyền? Chẳng lẽ tạo phản?”

 

Nghĩ đúng: “Hổ phù vẫn tìm , gi/3t thì ích gì?”

 

Trần Diễn đột nhiên bịt miệng , kéo một chút cách, mắt , nghiêm túc :

 

“Đừng nhắc đến. Bệ hạ lên ngôi ba năm, cục diện trong triều định, nếu lúc đánh rắn động cỏ, khó mà đảm bảo Tấn Dương Vương liều, sớm phát động phản loạn.”

 

Hắn ôm chặt , nhẹ nhàng bên tai.

 

“Sau vụ ám sát hôm đó, gặp bệ hạ, yêu cầu Hình bộ điều tra. Bệ hạ cho thẩm vấn, nhưng đó phát hiện con phố đó một dấu vết nào.”

 

“Bệ hạ tin , nên cho phép bí mật điều tra. May mà hôm đó bắt một tên thích khách còn sống, mới tra Tấn Dương Vương.”

 

chính vì là Tấn Dương Vương, hiện tại dù đưa chứng cứ cho bệ hạ, nhưng tiên đế ban thánh chỉ, bệ hạ e cũng bất lực.

 

“Còn hổ phù…”

 

Ta hỏi : “Vậy ngài định gì?”

 

Hắn im lặng hồi lâu, đột nhiên để xuống giường.

 

Kéo chăn lên.

 

Như thể chuyện gì xảy : “Ngủ , sáng mai dậy, sẽ dạy nàng dùng d.a.o găm.”

 

Hắn còn cẩn thận đắp chăn cho .

 

 

Ta sờ sờ ngón tay, vẫn còn cảm nhận ấm của .

 

Nhìn bước tới phía bên phòng, cởi áo lên giường, thổi tắt nến và xuống ngủ.

 

Ta dùng đôi mắt chút buồn ngủ chằm chằm màn đêm đen kịt.

 

… Thay đổi thái độ nhanh như , ?

 

Trần Diễn , đúng là đồ c.h.ó.a.

 

Nửa đêm ném cho một tin tức khiến ngủ nổi, kế hoạch tiếp theo. Sáng sớm khi trời còn sáng kéo dậy, dạy cách dùng d.a.o găm.

 

Ta mơ màng kéo đến võ trường, tiếng gà gáy liên tục, ngáp ngắn ngáp dài, thể giữ nổi phong thái tao nhã và khí khái.

 

Giờ chỉ đá hai cái.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8