Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Hôm Nay Có Phải Mất Trí Nhớ Rồi Không?
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-10 06:42:13 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xin tướng quân buông tay.”

 

“Hôm nay mới tướng quân khỏi bệnh, dân nữ thành chỉ dụ của bệ hạ.

 

“Tướng quân tìm cũ, chắc rằng ngày vui còn xa.”

 

“Xin tuân thủ định ước của hai chúng , để dân nữ rời .”

 

Rồi mạnh mẽ gỡ tay , lui hai bước, cảnh giác .

 

Trong mắt đầy sự kinh ngạc, nghi hoặc, và… hoảng loạn.

 

Kinh ngạc vì lén sự thật? Hoảng loạn vì sự thật? Thật cần thiết.

 

Trần quản gia vội vàng bước lên: “Thiếu phu nhân, hiểu lầm . Thiếu tướng quân, ngài mau giải thích .”

 

Trần phu nhân từ xuất hiện, ôm chặt lấy chân .

 

Ta hất bà , rời , phía vang lên tiếng gọi khẩn thiết của Trần Diễn:

 

“Kiều Kiều, từ đến nay chỉ nàng, hề tiểu thư nào khác!”

 

Ta đầu thật lâu, đột nhiên hiểu điều gì đó, chỉ , đến đau cả bụng.

 

“Ha ha ha ha… Thì … thì ngài tự lừa dối đến mức !

 

“Nàng xuất quyền quý, xuất thương gia; nàng thông minh đấu trí với đám côn đồ, căm ghét điều ác, đoan trang, chất phác, bao giờ vượt quá khuôn phép; nàng lớn lên ở kinh thành, sinh ở Nam Quận.”

 

Có điểm nào giống ?

 

“Ngài vì thấy ở ngoài phủ Thượng Thư, vì mấy ngày bất chấp lễ giáo ở võ trường mà xúc phạm ngài, để ngài sinh ảo giác?”

 

“Ngài tự lừa đến mức nào mới thể coi là Kiều Kiều?

 

“Ta nàng , cũng bao giờ trở thành nàng .”

 

“Tướng quân, vốn nghĩ, nếu ngài buông bỏ nàng , sẽ cùng ngươi đến cuối đời. Nào ngờ ngài coi là Kiều Kiều… thật quá đáng!”

 

Hắn sững sờ, dường như nhận điều gì, mở miệng nhưng nên lời, tay đang kéo lấy cũng từ từ buông xuống.

 

Ta lau nước mắt, bước .

 

Hắn nhào tới, giật lấy hưu thư trong tay .

 

“A Hành, nàng vốn dĩ với đúng ? Nàng cũng tình cảm với , đúng ?”

 

Hắn giật lấy hưu thư trong tay .

 

“Trả cho .”

 

“Xoẹt——” Âm thanh xé giấy vang lên.

 

Hưu thư trong tay biến thành những mảnh giấy vụn, bay tứ tán như tuyết.

 

Ta cảnh mắt, sợi dây lý trí trong đầu cuối cùng cũng đứt đoạn.

 

“A——!” Ta đưa tay bắt lấy những mảnh giấy bay tán loạn, nhưng rơi tay , còn là “hưu thư” chỉnh nữa .

 

Ta lắp ghép một cách vô vọng những mảnh giấy trong tay, nhưng vô ích.

 

“Ngài thật k.h.ố.n nạn, tránh !” Ta đẩy , cúi xuống nhặt những mảnh giấy bay khắp nơi, nhưng đôi mắt ngày càng mờ khiến tay luôn bắt hụt.

 

Trần Diễn cúi xuống ôm lấy , nhẹ giọng : “A Hành, đừng , ?”

 

Ta đáp , chỉ nhặt từng mảnh giấy rơi đất.

 

Ta xổm đất, hai tay rung rung ôm những mảnh giấy vụn, đầu vùi trong cánh tay, òa nức nở.

 

Ta kẹt ở phủ Trấn Bắc Tướng quân.

 

“A Hành, đừng .” Hắn ôm chặt lấy , siết đến mức đau đớn.

 

Lời đầy cầu xin vang lên.

 

Bài vị của mẫu gói bỏ tay nải.

 

Ta bồ đoàn*, đeo một chiếc vòng tay hình , cầm một chiếc gương đồng phản chiếu trong gương.

 

*Bồ đoàn: là một tấm đệm nhỏ, thường hình tròn hoặc hình vuông, sử dụng để thiền hoặc quỳ lạy trong các nghi lễ tôn giáo, đặc biệt là trong Phật giáo.

 

Dung mạo xinh , đoan trang pha chút quyến rũ, nốt ruồi lệ mắt trái còn đọng một giọt nước mắt.

 

Cũng khá xinh .

 

kinh thành thiếu những nữ nhân xinh hơn.

 

Hai ngày , nghĩ mãi thông, vì để ?

 

“A Hành, chỉ nàng. Không Kiều Kiều, chỉ nàng!” Hắn bên tai , giọng trầm thấp.

 

“chỉ nhận định Kiều Kiều là thê tử” là , khi mất trí nhớ cũng chỉ nhớ mỗi Kiều Kiều.

 

Sau trận lớn, chỉ cảm thấy sợ hãi.

 

Ta sợ nếu “Kiều Kiều” xuất hiện, sẽ cưới nàng phủ, còn thì .

 

Ta càng sợ nếu “Kiều Kiều” xuất hiện, sẽ cưới nàng , gây tình cảnh khó xử cho cả ba .

 

Ta hỏi : “Ngươi cứ giữ như , Kiều Kiều của ngươi ?”

 

Hắn trả lời.

 

Ta xách tay nải dậy. Hắn hoảng hốt, ôm chặt lấy chân . ( Người trong phủ thích ôm chân ghê~~)

 

“Hoặc là nàng kéo cùng như thế , hoặc là nàng đừng !”

 

Ta cúi đầu , tư thế quỳ ôm chân khác như thật quen thuộc.

 

“Thiếu phu nhân , thể . Nếu cô , thiếu tướng quân sẽ sống nổi !” Trần quản gia bên cạnh lóc.

 

Thêm cả lời van nài của Trần phu nhân…

 

Cảnh tượng , ngày thứ hai khi xung hỉ thấy, hai ngày nay càng diễn diễn !

 

Hắn cứ bám lấy chân , cố hai bước, loạng choạng ngã xuống đất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8