Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Hôm Nay Có Phải Mất Trí Nhớ Rồi Không?
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-10 06:42:14 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đau quá! Ta dùng tay kiểm tra mũi, may mà chảy máu.

 

Ta đá : “Ngài buông !”

 

“Ta buông. Nàng nàng ở , nếu thì sẽ buông. Chúng là phu thê, phu xướng phụ tùy.”

 

Ta bệt đất, mặt mày kiên quyết mà…cảm thấy .

 

Ta cũng mĩ miều như , thuộc về một kẻ như thế?

 

“A Hành, xin nàng, đừng rời .”

 

Ta hít sâu một , cố gắng dịu giọng, khuyên bảo .

 

“Ngươi đường đường chính chính là Ninh Viễn tướng quân, tay nắm hai mươi vạn đại quân Bắc Quan, trò như sợ chê ?”

 

Hắn cứng cổ : “Dù là tướng quân nhưng cũng sợ mất nàng.”

 

“Ngươi Kiều Kiều.”

 

“Ta Kiều Kiều.”

 

Ta tức giận bật .

 

“Không Kiều Kiều, kinh thành cũng quý nữ cho ngươi chọn, cần gì giữ , một nữ nhân cô độc?”

 

Hắn im lặng một lúc, : “Ta khắc thê! Chỉ nàng mới hợp với .”

 

Ta nhớ đến tám cô dâu xung hỉ.

 

Số mệnh cũng thể mang lý do ?

 

Hắn giữ , vì mệnh cách?

 

“Chuyện mệnh cách thể tin .”

 

Hắn đột nhiên im lặng, giọng khàn khàn: “Nếu mệnh quái ác đó thể khắc ch/3t phụ mẫu, khắc ch/3t những vị tiểu thư đó?”

 

Ta sững , trong lòng ngổn ngang trăm mối, ôm chặt linh vị trong tay.

 

Lặng lẽ đưa tay chạm ngực. Không ai , một vết sẹo kéo dài từ vai trái đến bụng.

 

Ta trọng thương nhưng ch/3t, còn phụ mẫu còn.

 

Nghĩ , mệnh của thật sự là mệnh khổ.

 

Liệu khắc ch/3t Tĩnh Vân sư thái ?

 

“… Được, .”

 

mặt , nhắc đến hai chữ ‘Kiều Kiều’.”

 

Rốt cuộc, động lòng…

 

Chỉ là, hai chữ “Kiều Kiều” nữa.

 

Nàng trở thành nút thắt trong lòng .

 

Nếu thể buông bỏ “Kiều Kiều,” hai chúng , hai kẻ mệnh khổ vẫn thể chung sống qua ngày.

 

Chỉ mong liên lụy đến khác nữa.

 

Hắn vui mừng ngẩng đầu , xác nhận: “Thật ?”

 

Ta do dự gật đầu: “Thật.”

 

Mọi thứ trở bình thường.

 

Hắn dường như quên chuyện báo thù, cũng gần như quên mất “Kiều Kiều”.

 

Cứ như thể từng khôi phục trí nhớ.

 

Hắn dạy cách tự vệ. Đôi khi chọc giận đến mức nhảy dựng lên đánh .

 

Cho đến khi gọi bằng cái tên “Kiều Kiều” một nữa.

 

 

Ta lấy từ trong áo một phong thư, chằm chằm hai chữ “Hưu thư” đó.

 

Phong hưu thư vô hiệu, vì là do cho , hưu thư đó xé nát .

 

Ở đời , chỉ nam hưu nữ, từng thấy nữ hưu nam.

 

vi phạm thỏa thuận của chúng , một nữa tìm kiếm bóng dáng của “Kiều Kiều” .

 

Sáng nay, tại võ trường, gọi một tiếng “Kiều Kiều”.

 

Ta nhiều tự nhủ “ đoan trang, lễ nghĩa” nhưng vô ích, trong đầu chỉ đầy ắp hai chữ “quả nhiên”.

 

Ta kiểu nữ nhân tự hạ thấp .

 

Phong “Hưu thư” là thái độ của .

 

Ta đặt hưu thư xuống, từ trong áo lấy một bình thuốc sứ trắng, tỉ mỉ vuốt ve.

 

Đổ viên thuốc màu nâu duy nhất bên trong, nghĩ ngợi một lúc, cất trở .

 

Đột nhiên phu nhân của Trần quản gia bước báo cáo: “Thưa thiếu phu nhân, thiếu tướng quân tối nay việc, bảo phu nhân cần chờ ngài .”

 

Ta cất hưu thư trong áo, hỏi: “Thiếu tướng quân hiện đang ở ?”

 

“Ngài đang ở thư phòng. Đang chuẩn khỏi phủ.”

 

Ta vẫy tay cho bà lui, cửa về phía thư phòng.

 

Ta thể đợi đến ngày mai.

 

Trong thư phòng ai, về hướng cửa .

 

Đi dọc đường, thấy một binh sĩ nào canh gác, thật là kỳ lạ…

 

Vừa đến cửa, qua khe cửa thấy Trần Diễn bên ngoài.

 

Hắn mặc đồ hành*, cưỡi ngựa, một trăm binh sĩ cũng mặc đồ hành.

 

*Đồ hành: là trang phục màu đen hoặc tối màu, thường mặc ban đêm để dễ dàng ẩn nấp trong bóng tối, đặc biệt trong các hoạt động bí mật hoặc nhiệm vụ như ám sát, do thám, hoặc tấn công bất ngờ. Loại trang phục giúp mặc dễ dàng di chuyển mà phát hiện.

 

Mỗi trong họ đều mang theo kiếm.

 

nhiều , nhưng họ phát một tiếng động nào.

 

Bầu khí lạnh lùng ch/3t chóc lan tỏa, đột nhiên cảm thấy gió đêm nay thật lạnh lẽo.

 

Hắn định gì đây?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8